|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không nhầm thì Duy vừa đi chơi đá banh về, vì người cậu toàn mồ hôi. Duy cất tiếng hỏi :
_Chưa nhìn thấy con trai đi chơi bóng đá về hay sao mà nhìn chằm chằm thế, mày không thấy như vậy là bất lịch sự lắm sao.
Ly chợt giật mình rồi quay mặt đi, không nói gì cả, chỉ im lặng. Thời gian lặng lẽ trôi, 2 người không ai nói, chỉ có tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc mà thôi. Rồi Ly cất tiếng nói, phá tan sự im lặng bao trùm không gian từ nãy giờ:
_Tớ…tớ…ra ngoài nhé.
Rồi như chờ đợi đã lâu, chỉ nhìn thấy cái gật đầu của Duy, Ly đã đi ngay ra khỏi nhà và kéo sập cửa. Thực ra mà nói, Ly cũng chẳng biết phải đi đâu bây giờ, cô chẳng quen ai ở đây cả, trời cũng gần tối, cô bé liền tạt qua 1 cửa hàng tạp hóa gần đấy để mua vài thứ cần thiết. Sau khi chọn kĩ lưỡng, cuối cùng Ly cũng mua xong, thật không ngờ, mấy thứ đc cho là “linh tinh” của Ly cũng chiếm mất 3 cái túi to của cửa hàng. Xách những chiếc túi đồ to về, cô đã nhìn thấy cánh cửa nhà bác sĩ Hoàng kia rồi, nhưng cô không hề muốn vào đó 1 lần nữa. Nhưng rồi cô vẫn phải đi vào, Duy đang ngồi kia, người mà cô ao ước được gặp đang ngồi kia. Nhìn thấy cô, Duy quay ngoắt vào, rồi hỏi, giọng lạnh lùng: “Mày mua gì mà lắm vậy, nhà này đâu thiếu gì”. Một lần nữa Ly lại không đáp lại câu hỏi của Duy, cô xách đồ lên thẳng phòng, rồi lúc sau lại đi xuống. Lại ngồi xuống cái ghế đấy, không ai nói câu gì .
Đồng hồ đã chỉ5h30, đã đến giờ nấu cơm, bình thường nhà cô tận 6 rưỡi 7 giờ mới nấu cơm, nhưng đây không phải nhà cô, nhà Duy mà. Cô đi vào bếp và bật đèn lên, nấu những món mà bác gái đã gọi điện về dặn. May những món này không quá khó với Ly, chỉ sau 1 hồi vật lộn với nhưng món đồ ít xuất hiện trong từ điển sống của cô như xoong, nồi, bát đĩa, cô cũng đã nấu xong bữa tối, cũng may không đến nỗi tệ cho lắm. Ly để những đồ mình nấu trong mâm và cất lên bàn ăn rồi đi ra ngoài. Vẫn là người đấy, vẫn chỗ đấy, dường như dáng người ngồi không mấy thay đổi. Cô cũng mệt mỏi ngồi xuống ghế, bó gối ngồi xem tivi, cái chương trình mà cô thậm chí chẳng hiểu nó nói gì, vậy mà vẫn cố gắng ngồi xem. Không gian vẫn bị bao trùm bởi 1 không khí tĩnh lặng đến phát sợ. Lúc này, như không chịu nổi được nữa, Duy phải gắt lên: “Mày có cần im lặng đến thế không hả, mày làm tao mệt mỏi lắm đấy” . Lại không có tiếng trả lời. “Mày điếc à?, hay là bị câm hả?”. Vẫn im lặng, Duy vò đầu: “Trời ơi là trời, chết mất thôi”. Không bao giờ Duy lại thấy cảm giác yên tĩnh đáng sợ đến thế này, có người mà như không. “Cậu đâu thích sự hiện diện của tớ đâu, tớ không nói thì hơn”. Lần này lại đến lượt Duy im lặng. Cậu đang nghĩ về câu nói của Ly, đúng thật, không phải là không thích mà cậu cực kì ghét sự có mặt của Ly trong ngôi nhà này. Nhưng cả 2 mà chẳng ai nói với ai một câu thì thật là khó chịu. Cậu quay ra nhìn Ly, cô cũng chẳng nói gì. “Con nhỏ này ở lớp lắm mồm thế mà ngồi đây lại im bặt, đúng là…”, nghĩ rồi Duy bỗng nở một nụ cười cực kì gian. Ở lớp, không đứa con gái nào mà không bị cậu trêu đến phát tức, trừ Ly. Và bây giờ thì cậu sẽ không trừ 1 ai hết, tất nhiên, cậu biết thừa là Ly thầm yêu cậu, chuyện này thì không phải mình cậu và cả lớp cùng biết rồi. “A, được rồi, chờ đấy”- cậu nghĩ trong đầu vì đã có cách để trêu Ly, khiến Ly phải bực tức. Trêu người khác là sở trường của cậu mà. Thế rồi, cậu hất hất áo, nói: “Nóng quá nhỉ, có khi phải đi tắm thôi…”. “Thế nào, mày có muốn cởi áo cho tao không hả, hay là tắm luôn cùng tao cũng được, mày thích tao thế cơ mà.”. “Cậu….”, Ly giận nhưng chẳng nói được gì. “Mà lúc tao tắm mày đừng có nhìn trộm đấy nhé, bít đâu đấy nhỉ, mày chẳng phải yêu tao lắm sao”. Lúc này Ly không thể nói gì được nữa, nước mắt trực trào ra rồi, cô chạy thẳng lên phòng, để lại Duy ngơ ngác trước sự phản ứng “hơi” mạnh của Ly . “Việc gì phải khóc đâu nhỉ, mình mới trêu một tí thôi mà, chán thật!” – Duy thở dài, Ly chẳng xứng được cậu trêu tí nào, vậy mà lại còn giận dỗi nữa. Cậu tặc lưỡi, coi chuyện vừa rồi chẳng là gì cả rồi thản nhiên cởi áo, vất lên vai và đi vào phòng tắm…
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info Chúc các bạn online vui vẻ)
Ly ngồi yên trên giường, chưa bao giờ cô lại ức đến thế, Duy coi tình cảm của cô là cái gì mà dám trêu như vậy. Thế là cô không khóc mà nước mắt vẫn tuôn ra như mưa, ướt đẫm cả chiếc gối cô đang ôm. “…giờ em nơi phương xa nhiều bỡ ngỡ, giờ còn lại mình bơ vơ, bao nhiêu mộng mơ giờ tan biến đâu ai ngờ…”, tiếng bài hát Đôi mắt quen thuộc vang lên, cô chạy vội ra túi xách, lật tung đống quần áo lên để xem ai gọi cho mình, “là bố”, cô gạt nước mắt rồi ấn nút trả lời:“A lô…”, tiếng từ đầu dây bên kia vang lên, đúng là bố rồi, sao nghe giọng của bố mà cô muốn khóc quá, nhưng không thể làm bố mẹ lo lắng được, cô bình tĩnh lấy giọng trở lại rồi nói như không có chuyện gì xảy ra, cô không biết rằng, Duy đã tắm xong và đang đứng trước cửa phòng cô. Cậu đã nghe được toàn bộ cuộc điện thoại: “Con thế nào rồi, ổn chứ, ở nhà bác Hoàng tốt chứ hả???”. “Vâng ạ, con vẫn ổn, mọi người rất tốt với con bố ạ, bố ơi, nhưng con muốn…con muốn về nhà lắm”. “Con nói gì vậy, con bị ai bắt nạt à, nói bố nghe xem nào.”. “Dạ không phải đâu ạ, ở đây ai cũng tốt mà…” . “Thế tại sao con lại muốn về nhà?” . “Vì con không quen lắm, ở đây không phải nhà mình, không có Béo mập của con, cũng không có bé Sương rồng của con nữa, bố mẹ bảo không được mang đi còn gì, con chẳng có ai làm bạn cả.” . “Thôi nào con yêu, bố hiểu mà, cả Sương rồng và con mèo béo mập của con bố đều nhờ người chăm sóc cẩn thận rồi, con chịu khó ở đấy, bố mẹ sẽ không đi lâu đâu, con yên tâm.”. “Thế bố mẹ nhớ về sớm nhé, con mong lắm đấy” . “Ừ, được rồi, bố mẹ hứa sẽ về sớm, con nhớ ngoan ngoãn, nghe lời các bác nhé, thôi, bố dập máy đây, chào con gái yêu.”. “Con chào bố, con cũng yêu bố.” Tút tút tút…., thế là bố cô đã giập máy rồi, bây giờ Ly chỉ biết hi vọng bố mẹ mau về thôi. Đúng lúc đấy thì cô nghe thấy tiếng gọi cửa, là 2 bác, 2 người về cùng lúc thật đấy, nghe vậy nhưng cô cũng chẳng muốn ra mở cửa gì cả, vì đã có Duy rồi còn gì, không lẽ cậu ta còn không chịu mở cửa, chờ cô nữa sao. Từ lan can nhìn xuống, cô đã thấy Duy ra mở cửa, còn nghe rõ cả tiếng bác Hoàng hỏi: “Thế Ly đâu rồi Duy” . “Nó đang ở trên tầng ý ạ, đang trong phòng làm gì ý.” . “ Thế à, thế đã cơm nước gì chưa???” – lần này là tiếng bác gái . “Chắc rồi mẹ ạ” . “Sao lại chắc?” . “Con thấy con nhỏ đó vào bếp, 1 lúc sau thì ra mà, chắc nó nấu cơm còn gì”. Cốc cho Duy 1 cái rõ mạnh vào đầu, bác Hoàng liền nói: “Con nhỏ nào hả, con ăn nói cho cẩn thận chứ, mà chuyện cơm nước, bố mẹ giao cho con, sao lại để con bé làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




