|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thể khiến cậu tin tưởng cả. Cậu nếu cảm thấy buồn cười, coi như tôi đang kể chuyện cười cho cậu giải khuây đi! Tôi tự biết tôi không có tư cách mà. . . . . . Ô ô ô ~~” Tiếu Thiên Vũ bị những xúc cảm trong lòng chi phối, khiến đầu óc rối cả lên.
“Hãy bớt nói nhảm đi! Tôi hỏi cậu lúc nãy cậu nói cái gì?” Bùi Minh trừng mắt nhìn, tiện tay bóp luôn cổ hắn. Hai chân trước của Tiếu Thiên Vũ liều mạng quào tay Bùi Minh, nhẹ chút a, đừng nổi điên mà!
“Tôi, tôi nói cái gì ?”
“Cậu nói cậu không có nói?”
“Tôi nói, tôi nói. . . . . . Chúng ta có phải hay không nên nấu cơm ?”
“Tiếu Thiên Vũ!”
Bị chọc đến tức giận, Bùi Minh không kiêng nể gì, đem Tiếu Thiên Vũ đè lên bàn, phẫn nộ mà nhổ lông hắn, Tiếu Thiên Vũ gào khóc thảm thiết: “Bùi Bùi! Bùi Bùi, tôi thật sự! Ô ô ô ~~~ tôi thật sự thích cậu.”
Bùi Minh thở hắt ra, nhìn Tiếu Thiên Vũ đáng thương nằm dài trên bàn, hít hít mũi, chậm rãi phủi đi mớ lông dính trên tay. Thích thì thích đi! Đồ tồi, nói ra khó đến như vậy sao?
***
Toilet, trong bồn tắm lớn, hơi nước nghi ngút, ở bệnh viện chưa bao giờ có thể thoải mái mà tắm rửa, hiện tại Bùi Minh thư thư thả thả ngâm mình trong làn nước ấm, khói nóng nhẹ bay ra từ trong nước, đốt nóng mặt Bùi Minh, cậu lại lấy tay xoa xoa gương mặt đã đỏ bừng của mình.
Bùi Bùi, tôi thích cậu.
Bùi Minh nhịn không được, khóe miệng cong lên, mặt con chó nhỏ nhìn không ra biểu tình gì, nếu là gương mặt của Tiếu Thiên Vũ. . . . . . Bùi Minh bỗng nhiên thấy có chút mất mác, nghe từ miệng một con con chó mấy lời này, một chút cũng không lãng mạn, lại còn phải dùng vũ lực mà bắt ép nữa chứ, Tiếu Thiên Vũ, cậu có biết hay không tôi muốn thiến cậu! Bùi Minh hung tợn lấy tay làm ra tư thế cắt cắt thứ gì đó, khiến Tiếu Thiên Vũ vừa mới ló đầu vào sợ tới mức lại lùi đầu về.
“Cậu vô đây làm gì? Không thấy tôi đang tắm sao?” Bùi Minh tức giận thu tay về. Tiếu Thiên Vũ nấp ở phía sau cửa, hé ra một con mắt nhìn Bùi Minh: “Thấy, cho nên mới nghĩ muốn giúp cậu chà lưng.”
Hô! Trên mặt đỏ như quả cà chua, Bùi Minh bỗng nhiên cảm thấy bầu không khí chung quanh trở nên nóng lên, hô hấp cũng thực khó khăn.”Chà, chà chà lưng gì chứ! Dùng móng vuốt chó của cậu à?”
Tiếu Thiên Vũ chậm rãi tiến vào: “Ai nói tôi không làm được, cậu thử xem sẽ biết.”
Nhìn thấy Tiếu Thiên Vũ thật cẩn thận đặt chân lên thành bồn tắm, như người diễn xiếc đi trên dây, rồi lại dựa vào người Bùi Minh. Làn nước trong suốt một chút cũng không che dấu được thân thể của Bùi Minh, thân mình trắng như tuyết, đôi chân thon dài, vì chiết xạ của bề mặt nước lại càng khiến chúng xinh đẹp động lòng người hơn. Tiếu Thiên Vũ lảo đảo đứng, mắt ngó đăm đăm. Đột nhiên, cổ bị Bùi Minh nhéo, Tiếu Thiên Vũ quát to một tiếng, bị ấn vào trong nước.
Nhất thời bọt nước văng khắp nơi, Tiếu Thiên Vũ giãy dụa trồi lên, Bùi Minh vui vẻ cười lại ấn hắn xuống. Một người một cẩu ở bồn tắm lớn nghịch nước, vui cười ầm ĩ. Tiếu Thiên Vũ lấy hai chân trước hất nước lên cao, bọt nước bắn vào mặt Bùi Minh. Bùi Minh kêu to, dùng hai tay che đi tầm mắt để nước không vào khóe mắt. Trong nước, Tiếu Thiên Vũ lau bọt nước, nhìn thấy hai tay mình.
“Bùi Bùi. . . . . .” âm thanh Tiếu Thiên Vũ có chút run rẩy.
“Sao vậy?” Bùi Minh tức giận dùng sức phun ra mấy ngụm nước do vô ý đã tràn vào miệng.
Đột nhiên, thân mình bị một đôi cánh tay mạnh ôm vào tron
g lòng, Bùi Minh kinh ngạc trừng mắt nhìn: “Thiên Vũ ~~” một đôi môi nóng rực hôn xuống. “Ô ~” mạnh mẽ mút vào, răng cũng bị liếm qua, đầu lưỡi xông vào không kiêng nể gì mà càn quét trong khoang miệng. Lưỡi của bản thân bị quấn lấy, được dẫn đắt vào vòm miệng của đối phương, cắn mút, giống như đó là mỹ vị có một không hai trên đời.
Đầu có chút choáng váng, thân mình cũng có chút mềm oặt đi. Cũng không phải lần đầu tiên hôn môi, chỉ là lúc này, cảm giác này rất lạ. Tim đập càng mạnh, máu càng nóng, còn có sự ngọt ngào ấm áp gì đó rót vào. Bùi Minh vòng đôi tay nãy giờ vẫn rãnh rỗi của mình sang cổ Tiếu Thiên Vũ, cả người hoàn toàn dựa vào vòm ngực của hắn.
Dùng sức vuốt ve làn da mềm mại của người trong lòng, Tiếu Thiên Vũ bị cảm giác sung sướng làm đầu óc choáng váng. Môi Bùi Bùi mềm mại ngọt ngào, mút càng chặt trong lòng càng nhộn nhạo. Dùng sức mà mút, đầu lưỡi vói vào thật sâu, hận không thể đem cậu tươi sống ăn vào trong bụng mới đỡ cơn khát thèm.
Môi chuyển dần xuống ngực, Tiếu Thiên Vũ không quan tâm hết thảy, nhiệt liệt hôn và hôn. Bùi Minh dù đầu óc choáng váng đến mức thở dốc, hai tay vẫn cố chống lên thành bồn tắm mới miễn cưỡng trụ lấy thân thể, không để cả hai cùng ngã vào trong nước. Làn nước trong suốt lần nữa phơi bày mọi thứ, đem phản ứng vô cùng tự nhiên của ai đấy khoe ra, phần thân dưới của Bùi Minh bị một thứ vừa to vừa nóng nào đó quấy nhiễu.
Rầm một tiếng, Bùi Minh thất kinh chạy ra khỏi bồn tắm lớn. Chỉ còn lại Tiếu Thiên Vũ vẫn đắm chìm trong xúc động, sau một lát mới có thể thoát ra rồi ngây ngô cười.
Tôi là con cún nhỏ của cậu – Chương 07
Chương 07
Tiếu Thiên Vũ lau khô thân thể, rón ra rón rén bước ra khỏi phòng tắm. Phòng khách mở đèn sáng trưng, màn cửa thì buông rũ kín mít trong khi phòng ngủ lại tối om, một chút âm thanh đều không có. “Bùi Bùi ~~” chột dạ gọi một tiếng, trong phòng ngủ khẽ truyền ra một tiếng “Hứ”, Tiếu Thiên Vũ liếm liếm môi, chậm rãi tiêu sái đi vào.
Trên giường, trong chăn, Bùi Minh ôm tâm tình hoảng loạn mà nằm. Cho dù không ăn qua thịt heo nhưng cũng thấy qua heo chạy. Hai thằng đàn ông cùng biểu hiện sinh lý kia, chẳng có gì mới lạ cả, ít nhiều gì cậu cũng hiểu sơ sơ. Chỉ là không ngờ có ngày bản thân lại được trải nghiệm thực tiễn như vậy, không phải là hối hận, nhưng có chút bối rối. Bùi Minh cắn môi, càng chôn sâu trong chăn hơn.
Bỗng nhiên, góc chăn phía chân bị xốc lên, một đôi tay mò vào, bắt lấy chân cậu, nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng vỗ về chơi đùa khiến cậu như thấy có dòng điện chạy thẳng từ đầu ngón chân lên đến đại não rồi lại quay về tim khiến trái tim non nớt cứ run bần bật một cách khó hiểu. Bùi Minh chợt giật mình, làn môi ướt át nào đấy đang lả lướt xung quanh vùng mắt cá chân cậu.
Biết hắn theo chăn ngầm mò vào, Bùi Minh ảo não phát hiện bản thân lại đang khẩn trương đến mức hơi thở rối loạn không đều. Nằm thẳng đơ không một chút khí lực, tựa hồ đang chờ mong được vuốt ve ôm ấp. Cảm giác được cơ thể kia đang từng chút một bao trùm lấy mình trong bóng tối, Bùi Minh sống chết cố cắn môi mới miễn cưỡng nhịn không kêu ra tiếng.
Trong chăn giăng đầy hơi thở ấm áp của Bùi Minh cộng thêm mùi hương tắm khi nãy. Ai đấy chậm rãi bò lên, tách đôi chân thon dài kia ra, nhẹ nhàng đem nó quấn qua hông mình. Tinh tế vuốt ve, Tiếu Thiên Vũ thỉnh thoảng lại dùng đầu lưỡi liếm mảng da non mềm bên trong đùi ấy. Bùi Minh nhịn không được hừ ra tiếng. Quá đáng thật! Mọi hành sự đều giấu kín trong chăn, cũng bởi tại như thế mà càng thêm kích thích mãnh liệt, khiến cậu không tự chủ được càng dang hai chân rộng hơn, tay cấu chặt xuống drap giường, cố chống đỡ cơ thể đang bị tấn công dồn dập.
Vùng đất bí ẩn được bao bọc bởi một lớp vải mềm, cậu ta mặc quần lót khi nào nhỉ? Tiếu Thiên Vũ cúi mặt vào đó, dùng chóp mũi hít hà đụng chạm phần đã nhô cao. Nơi ấy tựa hồ đã chịu không nổi, run rẩy đến đáng thương. Gần thật, vươn đầu lưỡi ra là có thể chạm vào. Nếu chạm vào thì sẽ có vị gì? Tiếu Thiên Vũ tuôn mồ hôi như mưa, trong chăn nóng quá lại thiếu không khí nữa!
“Ô ~” Bùi Minh đột nhiên mở to hai mắt, hai tay gắt gao che miệng lại. Sao. . . . . . Sao lại thế này? Ẩm ẩm, nóng nóng, giữa hai chân như đang bị thứ gì mềm mại ấm áp trêu đùa. Chiếc quần lót mỏng manh tội nghiệp đã ướt đẫm, thứ cảm giác mãnh liệt này có thể khiến người ta phát điên a! Bùi Minh thở dồn dập, nhẫn nại không được đành nức nở chui ra khỏi chăn.
Bùi Minh nhanh lôi đầu tên đầu sỏ kia ra, bất chấp hoàn cảnh mà định giáo huấn hắn nhưng đôi môi không ngoan ngoãn đã khô khát kia lại chớp thời cơ kiếm tìm bạn đồng hành. Thân thể như đang bị thiêu đốt lại gắt gao quấn lấy nhau, trút vội những cơn mưa hôn mãnh liệt xuống. Đầu lưỡi bị hắn tinh tế mút lấy, răng môi cũng được cẩn thận liếm cắn. Bùi Minh choáng váng đầu óc, vòng hai tay qua cổ hắn, không ý thức được gì khác nữa, thầm nghĩ cứ như vậy hôn nhau là tốt rồi.
Tiếu Thiên Vũ ồ ồ thở, hai tay ôm lấy mặt Bùi Minh “Bùi Bùi, tôi thích cậu. Tôi muốn cậu, muốn từ rất lâu rồi. Nói cho tôi biết, cậu cũng thích tôi. Nói đi, nói cho tôi biết!”
Bùi Minh hé môi thở mạnh, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối của hắn.
“Nói đi, nói cho tôi biết đi.” Tiếu Thiên Vũ đặt những nụ hôn khẽ lên bờ môi của cậu, càng siết chặt cậu vào lòng hơn, mạnh mẽ đến nỗi Bùi Minh không thể thở, làm cậu tức tối cắn tai hắn. Ghé vào tai hắn mà mắng: “Đồ tồi, nếu không thích cậu thì tôi đã sớm đem cậu đi hầm canh rồi! A ~~”
Cơ thể trắng trẻo mềm mịn bị kiềm chặt dưới thân Tiếu Thiên Vũ, môi hắn say mê trải những nụ hôn ngọt ngào từ cổ rồi sang vai cậu, mỗi một tấc da thịt trên thân thể say lòng người này đều được hắn dùng môi vuốt ve, càng lúc càng nhanh, càng ngày càng điên cuồng. Bùi Minh cắn chặt môi, cào tay vào drap dày, thở dốc không ngừng. Hai khỏa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




