watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9072 Lượt

như được cột lại bằng chiếc trâm gỗ cổ điển, đi liền với máutóc như vậy là chiếc sườn xám may theo kiểu mới, thiết kế ôm sátngực, dài trên đầu gối 2, 3 cm, thân váy là hình thêu đẹp đẽ tinhxảo, những chiếc cúc nhỏ nhắn xinh xắn thẳng xuống ngang hông vớiđường cong khá đẹp, kết thúc ở giữa khe đùi.

Toàn hộ chiếc váy ôm trọn lấy cơ thể nhưkhông hề có đường may, long lanh tuyệt đẹp, nhìn là biết do nhà maynổi tiếng thiết kế, trước nay chưa từng thấy cô mặc.

Đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ tán thưởng lướtxuống dưới cặp chân thon dài của cô, lại lướt tiếp xuống đôi bàn chânđang đi giầy cao hơn 10 phân, anh lúc này mới nhướn mày hỏi có chúthồ nghi: “Đi giày cao thế này không mệt sao?”

Nụ cười của cô nhỏ nhẹ: “Đương nhiên là mệt,nên lát nữa chớ có để em đứng lâu quá.:

Xem ra cô đáp máy bay cả ngàn dặm tới đây, làsớm đã chuẩn bị để tham dự buổi tiệc tối nay.

Đối với vị khách không mời mà đến như vậy,Cố Phi Trần lại chẳng hề thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấybuổi tối hôm nay bỗng trở nên thú vị, bởi thế anh đưa cánh tay ra chocô khoác, cười khẽ nói: “Có anh ở bên cạnh, em yên tâm.”

Sự việc đã xẩy ra rất nhiều năm, Cố Phi Trầnvẫn nhớ rõ quang cảnh của buổi tối hôm đó.

Trong bữa tiệc chúc mừng công ty chi nhánhThượng Hải, Tần Hoan xuất hiện với vẻ đẹp khiến người khác phảikinh ngạc, dường như thu hút mọi ánh mắt nhìn về phía cô.

Trước đó, cô chưa từng xuất hiện ở bất cứhoạt động công khai nào như vậy, nên gần như không ai biết được thânphận của cô, mà chỉ cứ đi bên cạnh anh nên khiến mọi người tò mò vàkhông ngừng phán đoán.

Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 08: Thay đổi 2

Ngày hôm sau trên mặt báo đã có hình của hai người.

Thực ra trước đó anh cũng đã nhìn thấy bức ảnh, chụp không rõ nét lắm, trong ảnh Tần Hoan cũng chỉ lộ nửa bên mặt, chỉ nhìn được thấp thoáng các đường nét, còn phần lớn ống kính đã bị anh đứng nghiêng che gần hết.

Đến mặt còn không nhìn rõ, anh cũng coi như không biết, để bọn họ cầm đi đăng báo.

Sau khi Tần Hoan biết được việc đó, bèn tỏ ra kinh ngạc: “Bọn họ sao lại hiều kỳ về em như vậy?”

Anh chậm rãi nói: “Bởi vì anh dẫn em đi.”

“Ồ, nói như thế thì là do anh nổi tiếng.” Mắt cô đảo một vòng, vẻ mặt tỏ ra kỳ lạ, “Thế chẳng nhẽ các cô gái ở bên cạnh anh đều có cảm giác vinh dự đặc biệt khi được mọi người quan tâm?”

“Em muốn nói điều gì?” anh nhướn mày lên liếc nhìn cô, khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc gì.

Chủ đề bị ngừng lại giữa chừng.

Thực ra không phải anh không hiểu ý của cô, chỉ là anh cảm thấy không cần phải giải thích, nên mới không để cô biết, sở dĩ mọi người dồn sự quan tâm quá lớn tới cô, hoàn toàn chỉ bởi cô là người phụ nữ duy nhất anh dẫn đi cùng tới một buổi lễ chính thức như vậy.

Lời đồn thổi về anh sớm đã là một báu vật mà giới truyền thông cố tìm kiếm mà không được, nay cuối cùng đã có một cơ hội, đương nhiên bọn họ không thể dễ dàng bỏ qua.

Trước nay anh luôn giữ kín chuyện đời tư của mình trước mặt mọi người, nhưng lần này hoàn toàn vì Tần Hoan, bởi sự xuất hiện quá bất ngờ của cô, bởi sự trang điểm kỹ lưỡng của cô, bởi hứng thú của cô, anh không nỡ làm cô mất hứng, càng không muốn cứ giấu mãi cô trong góc tối, nên mới vi phạm nguyên tắc từ trước tới nay của mình, đang hoàng dẫn cô tới nơi thanh thiên bạch nhật.

Trong mắt của mọi người, đó chẳng khác nào một sự tuyên bố và thừa nhận.

Có điều, anh hoàn toàn giữ kín thân phận của Tần Hoan, gần như không hề hé lộ chút nào.

Trong bữa tiệc hôm đó, anh dẫn cô xuất hiện, đương nhiên sau đó phải mời cô khiêu vũ, anh không ngờ rằng cô lại khiêu vũ đẹp đến vậy, động tác phóng khoáng, phong cách uyển chuyển trong từng bước nhảy.

Anh ôm tấm thâm mềm mại của cô, chợt có cảm giác lơ đãng với mọi thứ xung quanh.

Từ nhỏ tới lớn, những thứ anh có được nhiều không đếm xuể, xe đẹp gái xinh, cuộc sống vàng son, hoặc chỉ cần anh muốn, tất cả

những thứ đó đều dễ dàng nắm được trong tay. Nhưng chỉ duy trong giây phút đó, vào cái khoảng khắc lòng bàn tay anh áp sát vào eo cô, chỉ cách một lớp vải mềm mại mỏng manh, anh bỗng nhiên cảm thấy mình không dám chạm mạnh, sợ chỉ cần mạnh thêm một chút, sẽ làm cô tan biến.

Khuôn mặt cô như làm bằng sứ thượng hạng, long lanh dưới ánh đèn lộng lẫy, cả người cô đều trắng nõn tinh khiết, còn trong đôi mắt đen láy của cô chỉ có hình ảnh của anh, mọi thứ xung quanh dường như đều không liên quan gì tới cô, nụ cười và niềm vui của cô chỉ dành cho anh.

Anh bỗng thấy trân trọng.

Như đang nắm giữ một bảo vật quý giá nhất trong cả cuộc đời mình.

Nhạc khiêu vũ kết thúc. Anh dẫn cô rời khỏi buổi tiệc. Thực ra phòng cô được đặt ngay cạnh phòng anh, nên anh chỉ tiễn cô đến cửa.

“Chúc ngủ ngon.” Anh khẽ hôn cô.

Cô dường như vẫn còn lưu luyến không muốn rời, nên túm áo anh nói: “Em vẫn chưa vui đủ.”

Anh chỉ nói: “Em mệt rồi, ngủ sớm đi.”

Kỳ thực tóc cô đang khẽ xổ ra, tình thần có chút mệt mỏi, nhưng dáng vẻ lại vô cùng quyến rũ.

Trong một đêm say nồng như vậy, anh ngắm cô hồi lâu, ánh mắt sẫm lại giữa hai khoảng sáng tối đang liên tục nhấp nháy một người phụ nữ đẹp và đáng quý đến vậy, anh chỉ muốn chăm sóc yêu thương cô thật cẩn thận. Nên, giờ chưa phải là lúc thích hợp.

Bởi thế anh nhất định để cô tự vào phòng, bản thân mình đứng ngoài cửa nói: “Sớm mai anh đưa em đi ăn sáng.” Cũng phải hao tốn bao nhiêu sức lực, chỉ có mình anh mới hiểu.

“Thế đồ ăn vặt ở đây thì sao?” Mắt cô như sáng lên, thay đổi sự chú ý, khuôn mặt thể hiện rõ sự chờ đợi, “Em nghe nói đồ rán của Thượng Hải là nổi tiếng nhất, mai mình đi ăn được không?”

Anh không hề do dự, chỉ mỉm cười nói với cô: “Được.”

Yêu cầu nhỏ như vậy, làm sao có thể từ chối cô?

Giống như đối với một thứ bảo bối, tiếp xúc càng lâu, anh càng muốn đặt cô lên lòng bàn tay, làm cô vui vẻ bằng tất cả khả năng của mình.

Trong suốt hơn 20 năm cuộc đời, đây là lần duy nhất cũng là người duy nhất.

Nhưng không ai có thể ngờ rằng, chỉ trong một thời gian không lâu sau, trong một cuộc đua tranh giữa anh và một người khác trên thương trường, tuy cuối cùng anh là người chiến thắng, nhưng cô lại trở thành vật hy sinh.

Anh biến cô trở thành quân cờ và con mồi. Hoặc giả cô nghĩ là như vậy.

Cuối cùng anh vẫn gây tổn thương cho cô bằng một cách không thể hàn gắn, anh đã vô tình hủy hoại người phụ nữ lương thiện thuần khiết đó, bằng chính bàn tay của mình.

Kể từ khi đó, anh không bao giờ còn nhìn thấy lại nụ cười của cô.

Kể từ khi đó, cả hai đều bị tổn thương.

Khi thư ký bước vào, Cố Phi Trần vừa thoát ra khỏi những hồi ức xưa cũ.

Anh đứng thắng dậy, vừa nghe thư ký báo cáo lịch trình cả ngày hôm sau, vừa tự mình ra mở toang cửa sổ ở phía sau.

Văng phòng anh nằm ở vị trí không cao lắm, dường như không giống với thông lệ. Nhưng toàn bộ tòa nhà của tập đoàn lại được xây dựng ở vị trí lý tưởng, bài trí không gian xung quanh đều được thiết kế rất cẩn thận, kỹ lưỡng, nên không cần ở trên tầng cao cũng vẫn có được tầm nhìn rất đẹp.

Anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, yên lặng nghe xong, một lúc lâu cũng không có bất kỳ biểu hiện nào.

Thư ký đi theo anh đã nhiều năm, rất hiểu tính cách của anh, nên không hề vội vã, chỉ đặt máy tính xuống rồi đứng đợi.

Quả nhiên, đợi thêm một lúc, anh bắt đầu lên tiếng: “Cuộc hẹn với trưởng chi nhánh Trương, cô sắp xếp cho tôi sớm lên lúc 9 giờ sáng mai, tôi biết anh ta thường rảnh lúc 9 giờ sáng. Cô liên hệ trước với anh ta, sau khi gặp anh ta, tôi sẽ đi thẳng đến thành phố C, nên toàn bộ công việc ở công ty cô bố trí sau 4 giờ chiều.”

Thư ký nhanh chóng ghi lại những yêu cầu đó, rồi nói: “Bài phát biểu ở thành phố Cố Phi Trần vốn là định vào lúc 1 rưỡi chiều, tiếp đó là lễ nghi khánh thành. Giờ nếu chuyển thời gian phát biểu lên buổi sáng, vậy quãng thời gian trước 3 giờ chiều, anh có định gặp mặt cô Phương ở tuần báo Tài Chính không? Cô ấy đã gọi điện nhiều lần, hy vọng có thể phóng vấn anh trong khoảng một tiếng đồng hồ, mà lần trước anh cũng nhận lời cô ấy, chỉ là chưa hẹn thời gian thôi.”

“Tôi nhớ việc đó.” Cố Phi Trần một tay bám vào mép cửa sổ, những ngón tay dài khẽ co lại, nghĩ ngợi giây lát rồi mới nói: “Vậy cô bố trí để cô ấy đúng 2 giờ chiều mai tới thành phố C gặp tôi.”

Thành phố C?

Thư ký suýt nữa thì buột miệng hỏi, nhưng nhìn dáng vẻ lạnh lùng của ông chủ, cuối cùng vẫn cố nín lại.

Cô nghe dặn dò rồi quay đi làm việc, vừa gọi điện cho các bên để thông báo lịch hẹn mới nhất, vừa lặng lẽ ngộ ra một sự thật nào đó.

Cũng có thể nói, ngày mai Cố Phi Trần sẽ có hơn một nửa thời gian ở một trường học của thành phố C.

Đúng 8 rưỡi sáng, Tần Hoan có mặt tại văn phòng.

Thói quen của cô là đun một ấm nước sôi, rồi tự pha cho mình một cốc trà hoa, vừa uống trà vừa tưới cây cho hai chậu hoa trên bện cửa sổ.

Văn phòng này vốn có hai người, nhưng đồng nghiệp kia do đang trong thời kỳ thai nghén, vị trí thai lại không đúng, nên nửa tháng trước đã xin nghỉ vào viện điều dưỡng.

Một

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT