|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đã chán ghét tiểu đệ, tiểu đệ cáo từ vậy.” Vân Vũ Dương lạnh lùng nhìn y cười:
- “Khoan đã, bức họa này ngươi tính thế nào?” Thạch Thiên Đạc ưỡn ngực, trong sát na ấy, xoay chuyển ý niệm trong đầu, kiên quyết nói:
- “Năm đó tiên đế trịnh trọng giao phó bức họa này cho tiểu đệ, Vân huynh hiện giờ đã quyết định độc hành, cùng Đại Chu ân đoạn nghĩa tuyệt. Nếu như giao lại tiểu đệ bức họa này để trả cho thiếu chủ thì thật là tốt!” Vân Vũ Dương liếc nhìn ra sau, chậm rãi:
- “Bảo Châu, đưa tranh cho ta!” giọng điệu thản nhiên, nhưng sát khí ngập mắt. Vân phu nhân cảm thấy lạnh buốt, run giọng kêu:
- “Vũ Dương, ngươi!” Vân Vũ Dương dằn giọng:
- “Nàng còn không mau đưa nó cho ta? Bất quá, bức họa này năm đó do ta đích thân cầm, bây giờ dĩ nhiên ta phải tự mình trả nó!” Nói rồi vươn tay chụp lấy bức họa, cười “hắc hắc”:
- “Tới lấy đi. Bành hòa thượng đã chết, hiện giờ Thạch Thiên Đạc ngươi là thiên hạ đệ nhất hảo hán, đã có can đảm đêm khuya tới đây, lẽ nào lại không dám cầm bức họa này?” Thạch Thiên Đạc trừng mắt, hỏi:
- “Vũ Dương huynh, ngươi làm vậy là có ý gì? Huynh đệ chúng ta giao tình bao nhiêu năm nay, nếu ngươi không buông bức họa xuống, ta cũng không miễn cưỡng.” Vân Vũ Dương cười hô hô, nói:
- “Ngươi nhắc tới hai chữ giao tình, Vân Vũ Dương ta tâm lĩnh vậy. Ngươi không cầm tranh, cũng không chịu đi, hắc, nói cho ngươi biết, đây là nhà ta. Ngươi nhất định không đi, có phải là muốn khi dễ ta không?” Thạch Thiên Đạc tức giận quát:
- “Vũ Dương, chỉ cần ngươi giải thích minh bạch, ta lập tức đi liền. Hừ, hừ! Ngươi lăng mạ ta cũng còn được, ngươi, ngươi…” vốn là định nói:
- “sao ngươi lại làm tổn thương Bảo Châu?” lời đã ra đến miệng nhưng lại cảm thấy không tiện.
Đột nhiên Vân Vũ Dương mặt mày hầm hầm:
- “Sự việc hôm nay ngươi bất tất phải nói nhiều. Ngươi đã không đi, Vân mỗ phải thỉnh giáo công phu thiết chưởng thần bút của ngươi mới được.” “Bộp”, y quăng bức họa xuống đất, với tay lấy Côn Ngô bảo kiếm treo trên tường.
Vân phu nhân la thất thanh:
- “Vũ Dương, lưỡng hổ tương tranh tất có một con bị thương, các ngươi sao phải đi đến chỗ chém giết lẫn nhau thế này?” Vân Vũ Dương ngửa mặt lên trời cười lớn:
- “Bảo Châu, ngươi còn biết quan tâm đến ta à? Đại trượng phu đã không tin tưởng được thê tử, lại nghi ngờ bằng hữu, thử hỏi sống còn có ý nghĩa gì? Ta nguyện ý chết dưới chưởng của hắn, chỉ e hắn vị tất đả thương được ta. Thiên Đạc, còn không mau lấy binh khí của ngươi ra!” Vân phu nhân sắc diện nhợt nhạt, nghĩ trượng phu hai mươi năm qua đối với mình lạnh nhạt mà nay lại tỏ vẻ quan tâm như vậy. Nhất thời cảm thấy chân khí bế tắc nơi lồng ngực, lo lắng phẫn nộ rối rắm trong đầu, toàn thân tê dại, không nói được nửa lời.
Thạch Thiên Đạc cũng cười ha hả, hùng hồn:
- “Ta biết ngươi đã luyện thành Đạt Ma kiếm pháp, cũng đã lường trước khả năng của ta, Thạch mỗ cũng không nề hà gì mà xá mệnh bồi quân tử!” Phải biết Thạch Thiên Đạc là đại hiệp nổi danh đời trước, y không thể không đấu mà chạy, làm vậy là tổn hại đến tiếng tăm của y. Vân Vũ Dương đã bức y đến chỗ không còn đường lùi.
Trăng đã ngả về phía tây, ước chừng giờ là canh năm. Hai người đi ra sân không một tiếng động, chợt nghe “soạt”, Vân Vũ Dương đã rút kiếm ra, hàn quang lóe mắt, hạ giọng:
- “Thiên Đạc, ta không cố ý chiếm tiện nghi của ngươi. Chỉ là công phu trên chưởng của ngươi hơn hẳn ta, ta đành phải dùng tới binh khí. Thanh kiếm này là bảo kiếm chém vàng chặt ngọc, ngươi nên cẩn thận.” Thạch Thiên Đạc gật đầu:
- “Đa tạ ngươi cảnh tỉnh ta. Khách phải nể mặt chủ, mời ngươi ra trước ba chiêu!” Vân Vũ Dương tay bắt kiếm quyết, hốt nhiên thét vang, Côn Ngô kiếm giơ cao, ra chiêu “Lưu tinh cản nguyệt”. Đầu kiếm lay động, tỏa ra ba đóa kiếm hoa, lần lượt nhằm vào ba huyệt “Bạch hải” bên trái, “Châu táp” chính giữa và huyệt “Nhũ đột” bên phải. Tuy không sánh được với kiếm pháp nhất chiêu thất thức – cùng lúc điểm vào bảy huyệt đạo – mau lẹ tuyệt luân của Thất Tu đạo nhân, nhưng một chiêu kiếm này phiêu hốt thâm sâu, lúc tả lúc hữu, khiến người ta không sao đoán định. So về mức độ kì ảo còn cao hơn Thất Tu kiếm pháp một bậc.
Thạch Thiên Đạc không khỏi kinh hãi, nghĩ thầm:
- “Đạt Ma kiếm pháp, quả nhiên không thể xem thường!” Lập tức hoành bút, “đinh” một tiếng, đốm lửa văng tứ tán, Thạch Thiên Đạc đã sử dụng tự quyết chữ “trục” đè mũi bút lên thân kiếm, buộc Vân Vũ Dương phải đẩy kiếm ra ngoài. Nhưng y phát giác hổ khẩu nóng ran, phán quan bút cơ hồ tuột khỏi tay! Nói thì chậm, thực tế rất mau, Vân Vũ Dương hươ trường kiếm, tiêu trừ kình lực của Thạch Thiên Đạc, kiếm quang thành vòng chặn mọi thế công. Thạch Thiên Đạc đánh trả một chưởng, lấy công làm thủ, hoành thiết bút liên tiếp hóa giải ba chiêu.
Chỉ nghe âm thanh rào rào như tiếng gió, kim thiết tóe lửa, che lấp ánh trăng sao. Vân phu nhân tựa cửa quan chiến, cảm thấy thương tâm nhập cốt, một người là trượng phu chung chăn gối, một người là bạn thanh mai trúc mã, vậy mà lại đem tính mạng ra tranh chấp. Càng không thể chấp nhận nổi chính là, bản thân bà ta cũng bị kéo vào vòng xoáy nhưng lại không can ngăn bọn họ được. Nếu bà ta làm vậy khác nào thêm dầu vào lửa, càng khiến cho sự tình tồi tệ hơn. Vân phu nhân càng lúc càng thương tâm, thương tâm cực điểm, đến độ đầu óc trở nên mờ mịt, trống rỗng không còn biết gì nữa, cảm giác thân thể khô héo, tâm tình nguội lạnh, bèn nhắm mắt lại, mặc cho bọn họ long tranh hổ đấu.
Hốt nhiên nghe tiếng kim thiết gãy kêu “leng keng”, Vân phu nhân không nhịn được mở mắt ra nhìn. Hóa ra Vân Vũ Dương sử chiêu “Thần long nhập hải”, kiếm quang bốn phía, buộc Thạch Thiên Đạc phải dùng phán quan bút ngạnh tiếp. Tuy lúc đó Thạch Thiên Đạc đã dụng công phu xảo kình thượng thừa để giảm bớt lực đạo, nhưng kiếm khí cũng làm phán quan bút của y mẻ mất ba miếng.
Không chỉ Vân phu nhân kinh tâm động phách, Trần Huyền Cơ nhìn lén cũng thấy nghẹt thở, lại tự mình tiếc rẻ. Hai người họ là đệ nhất cao thủ đương thế, Thạch Thiên Đạc từ trước danh đầu đã đứng trên Vân Vũ Dương. Nhưng hiện thời Vân Vũ Dương đã luyện thành Đạt Ma kiếm pháp, ai cao ai thấp, nếu không đọ sức thì không thể biết được. Hai cao thủ này bây giờ tử chiến, cả đời cũng vị tất đã có cơ may được thấy một lần. Đáng tiếc Trần Huyền Cơ chỉ có thể lấy tai thay mắt, nghe tiếng binh khí giao tranh mà tưởng tượng ra chiêu số.
Vân phu nhân không muốn xem nhưng lại không tự chủ được, mắt thấy Vân Vũ Dương kiếm chiêu mau lẹ, ba mươi chiêu đã qua, Thạch Thiên Đạc toàn thân bị kiếm quang bao phủ. Vân phu nhân vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi, võ công hai người họ nông sâu thế nào bà ta đều biết rõ. Theo lý mà nói, tuy trượng phu bà ta kiếm thuật tinh diệu, nhưng Thạch Thiên Đạc không khi nào chỉ mới ba mươi chiêu đã rơi vào thế hạ phong.
Lại nghe một chuỗi âm thanh “đinh đinh đang đang” liên hoàn, Vân Vũ Dương kiếm quang thiểm thiểm, lại làm thiết bút mẻ thêm một miếng. Vân Vũ Dương hốt nhiên nhảy ra khỏi vòng chiến, chống kiếm quát:
- “Thạch Thiên Đạc, ngươi từ đầu đã không dụng toàn lực. Kiếm pháp của ta hôm nay ngươi đã thấy rồi, Vân Vũ Dương ta không cần ngươi nhường nhịn. Lại đây, cẩn thận tiếp chiêu!” Trường kiếm vung lên, chậm rãi vạch ra nửa vòng, lời còn chưa dứt, “soạt” một tiếng đã lại xuất kiếm.
Thạch Thiên Đạc và Vân Vũ Dương xuất thân cùng thời, cùng thờ một chủ, hai mươi năm trước kề vai sát cánh, cùng nhau trải qua hoạn nạn, tình như thủ túc; lúc này bị Vân Vũ Dương bức bách phải động thủ, trong lòng cực kì đau xót. Lúc bắt đầu, thật sự y chưa dùng hết sức, nhưng Vân Vũ Dương kiếm thuật đã luyện thành, uy lực cực lớn. Cao thủ tỉ võ, sao có thể nhượng bộ? Trong lúc tiếp chiêu, y vừa trù trừ liền bị Vân Vũ Dương tận dụng thời cơ, chiếm thế thượng phong, suýt nữa thì bị Côn Ngô kiếm đả thương!
Mắt thấy kiếm phong lại tràn tới, khí lạnh thấu xương, kiếm thế đã nhanh lại thêm vài phần tàn độc, Thạch Thiên Đạc biết nếu y còn nhường nhịn thì chỉ có chết, đành phải dốc toàn lực. Quát một tiếng xuất chưởng, đồng thời phán quan bút xoay vòng, bút ảnh biến hóa trùng trùng, sáu chiêu đã qua, liên tiếp điểm tới ba mươi đại huyệt của Vân Vũ Dương. Song phương đều tranh giành thế công, nhất thời cục diện trở nên khó lòng giải quyết.
Trần Huyền Cơ nghe trộm hết sức thán phục. Vân Vũ Dương không hổ danh thân phận đại tôn sư, mặc dù tánh mạng quan trọng vẫn không muốn chiếm tiện nghi. Kỳ thật Trần Huyền Cơ lấy tai thay mắt, không biết rằng Vân Vũ Dương làm vậy thực chất là có thâm ý.
Vân phu nhân lúc này cũng nhìn ra Thạch Thiên Đạc ngay từ đầu đã cố ý nhường nhịn, bà ta biết rõ trượng phu không bao giờ vì người khác, trong lòng vô vàn cảm khái:
- “Thiên Đạc trái lại còn nghĩ đến tình cảm ngày trước. Y lại ra chiêu ác độc, ý định rõ ràng là muốn độc chiếm ngôi vị thiên hạ đệ nhất nhân, quyết tâm dồn Thiên Đạc vào chỗ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




