watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3158 Lượt

chết. Y ngay từ đầu đã nhìn ra Thiên Đạc không ra tay hết sức, cớ gì phải đợi sau ba mươi chiêu mới vạch trần? Chẳng qua là cố ý để cho ta xem, ôi, không ngờ y đối với thê tử mà cũng xảo quyệt thế này!” Hóa ra Vân Vũ Dương sau khi chiếm thế thượng phong, nhường cho đối phương nghỉ ngơi điều tức, bề ngoài tỏ ra phóng khoáng rộng rãi. Kì thực trong ba mươi chiêu đó, y nhân cơ hội Thạch Thiên Đạc nhường nhịn mà rơi vào thế hạ phong, đã tấn công mãnh liệt, vừa tiêu trừ bớt chân lực đối phương, lại còn làm phán quan bút khuyết mấy chỗ, khiến bút phong chậm lại, uy lực của thần bút cũng vì thế mà giảm đi mấy phần. Y vốn dĩ đã chiếm tiện nghi từ đầu, làm thế chẳng qua để thê tử xem mà thôi. Vân Vũ Dương biết thê tử sớm muộn gì cũng nhìn ra việc Thạch Thiên Đạc nhường mình, vì vậy giả vờ tỏ ra quân tử, tiện thể bức Thạch Thiên Đạc dốc toàn lực, sau đó giết y, lúc này mới chứng tỏ y xác thật là thiên hạ đệ nhất hảo hán, lại làm cho thê tử bội phục! Đáng tiếc y phí bao tâm cơ vẫn bị thê tử khám phá được.

Vân Vũ Dương tự thị kiếm pháp, lại thêm sau lúc chiếm được tiên cơ, tinh thần sung mãn gấp bội, vốn nghĩ thủ thắng không khó khăn gì. Có điều bao nhiêu năm nay võ công của Thạch Thiên Đạc cũng không hề suy giảm, thiết chưởng thần bút so với hai mươi năm trước lại càng thần diệu. Chỉ thấy chưởng kèm kình phong, bút điểm huyệt đạo, chưởng lực dương cương, bút pháp âm nhu, mặc dù Vân Vũ Dương kiếm pháp mau lẹ, y chiêu số đều hết sức chặt chẽ, khiến Vân Vũ Dương vô phương chiếm tiện nghi lần nữa.

Sao mờ trăng lặn, trong sân ánh bình minh đã hiện. Hai đại cao thủ đấu ngót trăm chiêu, thực lực tương đương, tám lạng nửa cân, lúc này cả hai người sát cơ đều dâng, toàn lực chiến đấu không có nửa điểm dung tình. Đột nhiên Thạch Thiên Đạc chưởng pháp biến hóa, chưởng thế liên tiếp, cương mãnh vô luân, chưởng lực mau lẹ, thế như đảo hải bài sơn. Khiến cho Vân Vũ Dương kiếm quang tản mác bốn phía, nhưng phán quan bút vẫn như vũ bão chợt điểm chợt đâm, Vân phu nhân trông thấy càng thêm lo sợ.

Vân Vũ Dương thét lớn:

- “Ba mươi sáu đòn Thiên Cương chưởng pháp uy lực thật là kinh hồn! Nhưng nếu nói có thể quán tuyệt võ lâm chỉ e còn chưa chắc!” nói rồi công lại một kiếm, kình phong dậy lên, âm thanh xé gió, kiếm quang tản mác lúc nãy đã ngưng tụ lại. Chỉ thấy mũi kiếm y như có vật nặng nghìn cân, chỉ đông đánh tây, tựa hồ rất tốn sức, kiếm thế cũng chậm chạp hơn trước nhiều nhưng kiếm phong lại độc đáo, lực đạo kinh người. Thạch Thiên Đạc vận chưởng thành gió kết hợp thần bút nhanh nhẹn hết mức mới miễn cưỡng chống lại được.

“Thiên Cương Tam Thập Lục chưởng” của Thạch Thiên Đạc càng đánh càng lợi hại, kiếm pháp của Vân Vũ Dương cũng càng lúc quái dị, chân lực quán chú đầu mũi kiếm, triển khai liền lạc, trong kiếm thế ẩn ước âm thanh như tiếng sấm sét. Chưởng phong kiếm ảnh, thoắt đến thoắt đi, lá bay đầy trời, hoa mai rợp đất. Không biết qua bao lâu, một cây cổ thụ đầy hoa chỉ còn trơ lại gốc, một phần do chưởng phong cuốn lá, một phần do kiếm quang đoạn cành.

Vân phu nhân hít một hơi dài, nghĩ:

- “Y cực kì yêu quí cây mai này, vậy mà hôm nay dùng Phục Ma thức uy mãnh trong Đạt Ma kiếm pháp hủy cây không tiếc, đủ thấy sát cơ đã nổi!”lòng hết sức khẩn trương nhưng lại không có cách nào ngăn cản.

Trong chốc lát, lại đấu thêm được hai mươi chiêu, Thạch Thiên Đạc đã sử đến ba chưởng tối hậu trong Thiên Cương chưởng pháp, ba chưởng này là tinh hoa của Thiên Cương chưởng, cực kì uy mãnh. “Ầm” một tiếng, một cành cây to bằng cánh tay người đã gãy lìa, kiếm quang lại bị phân tán lần nữa, thấp thoáng vài điểm ngân quang chập chờn như ánh sao giữa đêm đen, rồi rụng xuống như mưa.

Vân Vũ Dương kinh hãi, nghĩ thầm:

- “Bành hòa thượng năm đó cùng y là tri âm tri kỷ, nghe nói đã truyền thụ Huyền Công yếu quyết cho y. Uy lực một chưởng này so với Bành hòa thượng lúc xưa không kém bao nhiêu!” Ý nghĩ còn chưa dứt, chưởng thứ hai của Thạch Thiên Đạc đã đánh tới, Vân Vũ Dương hồi kiếm phòng thân, chỉ nghe âm thanh “ong ong” bất tuyệt bên tai, mũi kiếm bị chưởng lực chấn động rung rung không ngớt.

Nói thì chậm, lúc đó Thạch Thiên Đạc lại công tiếp chưởng thứ ba. Hai chưởng đầu lực đạo mạnh mẽ, một chưởng này lại phát ra vô thanh vô tức. Vân Vũ Dương thình lình cảm thấy lạnh người, phát giác chưởng lực tựa như nước ngầm chảy xiết muốn nuốt chửng người khác. Mặc dù y đã vội vã dụng thân pháp “Thiên Cân Trụy”, nhưng vẫn bị chưởng pháp cuốn theo, ngã nhào xuống đất.

Vân phu nhân kinh hoàng thất sắc, vừa định kêu lên, Vân Vũ Dương đã nhanh như chớp lăn một vòng trên mặt đất, mũi kiếm hất lên, vừa vặn nhảy bật dậy. Trong chốc lát, y đã liên tiếp sử bảy quái chiêu, tiêu giải chưởng thế hùng mạnh của Thạch Thiên Đạc.

Coi lại thì thấy tình thế biến đổi. Vân Vũ Dương bộ dạng như người say, cước bộ rối loạn, bảo kiếm chỉ đông chỉ tây, đánh nam đánh bắc, xem ra chẳng có trật tự gì. Thật ra kì diệu tuyệt luân, thoắt đến thoắt lui, quả thật là ý tại kiếm tiên, động như thỏ chạy, tĩnh như xử nữ, đã đạt đến cảnh giới thượng thừa. Vân phu nhân cũng biết Đạt Ma kiếm pháp, nhưng không ngờ trượng phu lại luyện đến mức tinh diệu thế này. Nguyên lai y dành tâm huyết mười tám năm cho bộ kiếm pháp này, sau khi thành thục đã nghiền ngẫm cách biến hóa, trước mặt thê tử chưa từng biểu diễn qua.

Thạch Thiên Đạc bị kiếm pháp bức lui liên tiếp, y tuy ở trong hoàn cảnh bất lợi nhưng bộ pháp, chưởng pháp không hề rối loạn. Chỉ thấy y đạp lên phương vị Ngũ Hành Bát Quái, tiến lùi quy củ, hoành chưởng hộ thân, xuất bút công địch, trong nháy mắt đã lại qua ba mươi hai chiêu.

Nguyên lai Vân Vũ Dương biết rõ võ công của Thạch Thiên Đạc, cũng biết hắn được Bành hòa thượng đích thân truyền thụ, nội lực so với y thâm hậu hơn nhiều. Vì vậy mà lúc đầu y không sử lộ kiếm pháp này, mục đích là tiêu hao dần dần chân lực của Thạch Thiên Đạc, chờ cho Thạch Thiên Đạc đánh xong ba mươi sáu chiêu “Thiên Cương chưởng”, nhuệ khí đã giảm, từ từ suy kiệt, y mới vùng dậy ra đòn sát thủ kết liễu.

Lại ba mươi chiêu nữa trôi qua, Vân Vũ Dương kiếm chiêu càng lúc càng khẩn trương, bán kính chưởng lực của Thạch Thiên Đạc cũng từ từ thu hẹp lại. cả hai người đều là tuyệt đại cao thủ, hơn thua chỉ dựa thời cơ biến hóa, hết sức vi diệu, ngay cả Vân phu nhân cũng không nhận ra. Bà ta chỉ thấy trượng phu kiếm thế như cầu vồng, tựa hồ không thể bại được, còn Thạch Thiên Đạc nguy cơ lâm đầu, tính mệnh như chỉ mành treo chuông.

Đấu thêm vài chiêu nữa, “soạt” một tiếng, đầu vai Thạch Thiên Đạc đã trúng kiếm. Tiếp đến “bình”, Vân Vũ Dương cũng bị trúng chưởng. Vân phu nhân kinh hãi tột độ, tuy cả hai cùng thụ thương nhưng chưởng lực của Thạch Thiên Đạc có tiếng là khai sơn phá thạch, trượng phu tất là bị nặng hơn. Nháy mắt hai người lại tiếp tục tái đấu, Vân Vũ Dương kiếm pháp tuy hơi yếu đi, nhưng chưởng lực của Thạch Thiên Đạc lại càng trì trệ, xem ra y đã bị thương trầm trọng. Nguyên lai Thạch Thiên Đạc lúc này đã khí suy lực kiệt, chưởng lực giảm đi một nửa, Vân Vũ Dương lại cố ý hứng lấy chưởng đó, thừa cơ đả thương y.

Xem chừng trường ác đấu này đã tới hồi kết thúc, mức độ ác liệt kém xa lúc đầu. Vân phu nhân càng lúc càng sốt ruột, chỉ sợ mình vừa mới thổ lộ nỗi lòng với Thạch Thiên Đạc trước đó không lâu, bây giờ lại thấy máu vương bụi đất. Nhớ lại Thạch Thiên Đạc kể chuyện nhà y, hốt nhiên trong đầu nảy sinh một ý nghĩ kì quái:

- “Ta cứ nghĩ mình đáng thương, nhưng thê tử của Thiên Đạc cho tới bây giờ cũng không được trượng phu yêu thương, nửa điểm tâm sự của y cũng không mảy may hay biết. Nếu hôm nay Thiên Đạc chết, bà ấy ngoài

việc thay y nuôi con, quả phụ cô đơn, mỏi mòn chờ đợi tin tức của trượng phu mà tuyệt không hi vọng, chẳng phải còn đáng thương hơn ta sao? Huống chi bà ta không biết võ công, làm cách nào giáo dưỡng nhi tử nên người?” trong lòng ớn lạnh, chính lúc đang phân tâm, đột nhiên nghe Vân Vũ Dương quát lớn, phán quan bút đã bị đứt làm hai. Vân phu nhân chỉ kịp kêu “Vũ Dương!”, Thạch Thiên Đạc đã ngã lăn trên đất, đến khi đứng dậy, toàn thân nhuộm đầy máu. Kiếm khí đã để lại trên người y mười tám vết thương.

Thạch Thiên Đạc loạng choạng lùi lại hai bước, cười thảm:

- “Vũ Dương huynh, từ nay về sau không còn ai trên thế gian tranh giành chức thiên hạ đệ nhất với ngươi nữa rồi. Tiểu đệ chúc mừng, chúc mừng!” sức cùng lực kiệt, nói vừa xong thì cũng ngã luôn xuống đất.

Vân Vũ Dương liếc nhìn, hốt nhiên phát hiện y phục ở vai bị mũi kiếm rạch ra, để lộ một mảng hắc khí; không nhịn được kêu thất thanh:

- “Gì chứ? Hóa ra ngươi bị độc trảo của Bồ Kiên đả thương!” Thì ra Thạch Thiên Đạc sau khi bị thương, đã vận nội công chế ngự độc chất. Vừa rồi cùng Vân Vũ Dương động thủ, nếu y không bị độc phát, ai thắng ai bại còn chưa biết!

Vân Vũ Dương kêu liền hai tiếng, đáng tiếc Thạch Thiên Đạc vĩnh viễn không trả lời được nữa! Vân Vũ Dương tay cầm bảo kiếm, ngẩn người không nói câu nào. Y trừ được đại địch lớn nhất trong lòng, cuối cùng đổi lại chỉ

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT