|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ứng con, hôm nay vì con đại phát từ bi, con yên tâm đi.” Nói xong câu cuối thì cả bọn đã ra khỏi cửa, chạy lên trên dốc núi, thanh âm đó là do dùng nội công thượng thừa truyền lại. Vân Tố Tố cực kì khẩn trương, vội vàng đuổi theo, còn chưa vượt qua khỏi sườn núi, Vân Vũ Dương và Vũ Đương ngũ lão đã tới trước thạch động.
Chỉ thấy cửa động sụp đổ, gỗ vụn rơi đầy trên mặt đất. Vân Vũ Dương kinh hãi, dẫn đầu cả bọn tiến vào, đột nhiên động nộ:
- “Các ngươi hợp lực phá hủy cửa động của ta, còn dám đến đây đòi người?” Trí Hoằng cũng tức giận không kém,
quát lên:
- “Bọn ta đều là nhân vật thành danh, sao phải làm như vậy?” Chu Đồng nói:
- “Ngươi bắt giữ đệ tử của chưởng môn bọn ta, có phải đã làm hại y rồi không?” Càng nói càng giận, bỗng nhiên ra chiêu Vân Tỏa Thương Sơn nhằm xương tì bà của Vân Vũ Dương chộp tới. Vân Vũ Dương cười lạnh, đẩy ngược lại một chưởng, Chu Đồng chỉ cảm thấy gió lùa qua hai cánh tay, còn chưa kịp đỡ, đã bị Vân Vũ Dương đẩy ra khỏi động. Vân Vũ Dương đứng tại cửa động, cao giọng:
- “Muốn đánh thì ra ngoài đánh, không được phá hủy tịnh thất của ta.” Trí Viên trưởng lão công phu hàm dưỡng cao thâm, hắng giọng:
- “Chúng ta không phải hạng người tầm thường, mời hai vị hãy tạm ngưng động thủ, đợi sau khi phân xử rõ ràng, đúng sai đã có công luận.” Lời này tựa hồ trách cứ cả hai, thật ra là thiên vị Chu Đồng. Vân Vũ Dương trong lòng khó chịu, cố giữ thân phận, không tiện phát tác, nghĩ thầm:
- “Sự thật đã rành rành trước mắt, không sợ các ngươi đông người lắm miệng.” Trí Viên trưởng lão đi ra sau cùng, cúi nhìn mặt đất, nói:
- “Cư sĩ nói cửa động bị bọn ta phá hủy, ngươi cố nhiên là nhất đại tông sư, võ công năm lão hủ chúng ta học được chỉ bằng lớp vỏ ngoài. Cánh cửa này là do chưởng lực một người gây ra, không biết là cư sĩ cố tình vu oan bọn ta hay giả vờ không biết?” Vân Vũ Dương lạnh người, nhìn kỹ lại mảnh gỗ, nếu năm người hợp lực phát chưởng, khối gỗ chịu áp lực tứ bề sẽ không vỡ thành những miếng giống nhau. Đạo lý này Vân Vũ Dương phải nhận ra từ sớm, nhưng vì y chỉ lo tiến nhập vào động, lại thêm Thạch Thiên Đạc đã chết, y căn bản cho rằng trên thế gian này không còn người nào có công lực có thể phá hủy cửa động, trong nhất thời không xem xét kỹ, vừa nói ra đã bị Trí Viên trưởng lão phản bác.
Vân Vũ Dương bị Trí Viên trưởng lão căn vặn, chỉ đành nói:
- “Tại ta không nhìn kỹ, như vậy Thượng Quan Thiên Dã chắc đã bỏ đi rồi.” Trí Hoằng trưởng lão cười hắc hắc:
- “Cửa động rõ ràng bị ngươi chấn nát, vậy mà lại đổ lên đầu bọn ta, ngươi có dụng ý gì?” Trí Viên trưởng lão nói:
- “Y đã nhận sai, không cần phải tính toán nữa. Hiện tại chỉ cần hỏi y xem người đâu.” Chu Đồng rít lên:
- “Ngươi cầm tù đệ tử chưởng môn, lại cố ý tự hủy cửa động, hừ, hừ, rõ ràng là muốn bày kế di họa Giang Đông, rốt cuộc ngươi đem đệ tử chưởng môn của bọn ta đi đâu?” Vũ Đương ngũ lão mỗi người một câu, càng nói càng gay gắt.
Vân Vũ Dương động nộ:
- “Nếu ta muốn giết Thượng Quan Thiên Dã cần gì phải làm như thế? Thử hỏi nếu ta quăng hắn xuống sơn cốc cho sói ăn, đối với các ngươi thì cực lực phủ nhận, các ngươi làm gì được ta?” Lời này có chút hữu lí, Vân Vũ Dương quả thật không cần phải dùng biện pháp vụng về này để phá cửa, giết chết một tên vãn bối.
Nhưng ngũ lão trong lòng đều nghĩ, ngoại trừ Vân Vũ Dương, không còn nhân vật thứ hai có công lực như vậy. Vân Vũ Dương lại nói:
- “Các ngươi cũng tự mình thấy rồi? Trong tịnh thất toàn là tâm huyết võ công nghiên cứu của cả đời ta, ta để Thượng Quan Thiên Dã ở đó, lao tâm khổ tứ như thế để làm gì, các ngươi còn không thấy hay sao?” Trí Nghiễm cười lạnh:
- “Sự tình thế nào chỉ có một mình ngươi tự biên tự diễn, ai biết được ngươi đối xử với Thượng Quan Thiên Dã ra sao?” Cốc Chung lại tiếp:
- “Phải rồi, ngươi có nhốt Thượng Quan Thiên Dã ở đây hay không, bọn ta làm sao biết được? Cứ cho là ngươi nhốt Thiên Dã ở đây thật, ngươi lại tự hủy động khẩu, rõ ràng là ngươi gây bất lợi đối với hắn.” Trí Hoằng nói:
- “Trừ phi ngươi đem Thượng Quan Thiên Dã đến đây, bằng không ai tin được ngươi không nói dối.” Chợt một thanh âm trong trẻo vang lên:
- “Thượng Quan Thiên Dã quả thực bị giam ở đây. Cửa động không phải do gia gia ta hủy.” Hai câu này nói ra như đinh đóng cột, lại có vẻ rất tin tưởng. Nguyên lai Vân Tố Tố đã đuổi kịp bọn họ. Trí Hoằng nhìn Vân Tố Tố, giễu cợt:
- “Vân đại tiểu thư, cô muốn làm chứng cho lệnh tôn?” Vân Tố Tố thần thái đoan trang, nghiêm nghị:
- “Đúng vậy, ta làm chứng cho gia gia. Bởi vì tối qua ta đã đến đây gặp Thượng Quan Thiên Dã, ta muốn thả hắn nhưng hắn không chịu đi.” Nói rồi quay qua Vân Vũ Dương:
- “Gia gia, người có giận con không?” Cốc Chung cười nói:
- “Vân đại tiểu thư xem ra thật có lòng?” Trí Hoằng chen vào:
- “Thật ra là tướng tài không dùng binh kém!” Hai người một tung một hứng, hiển nhiên cho rằng Vân Tố Tố thiên vị phụ thân, đối với lời nói của nàng không hề tin tưởng. Vân Vũ Dương cực kỳ tức giận, Vũ Đương ngũ lão không tin tưởng y còn có thể bỏ qua, không tin lời con gái y, đối với Vân Vũ Dương mà nói là một sự sỉ nhục rất lớn. Chỉ nghe Vân Vũ Dương cười lớn, một chưởng quét ra, một khối đại thạch đã bể thành tám miếng, vụn thạch bay tứ tán.
Vũ Đương ngũ lão nhất tề lui lại, nháy mắt đã bày thành trận thế, chuẩn bị nghênh địch. Trí Viên trưởng lão nói:
- “Ngươi cưỡng từ đoạt lí, nói không xong, xấu hổ biến thành tức giận à?” Vân Vũ Dương ngửa mặt lên trời cười lớn:
- “Ta muốn nói lí cũng phải xem đối phương có chịu nói lí lẽ hay không. Ngươi nói ta cưỡng từ đoạt lí, được, ta cứ cưỡng từ đoạt lí. Thượng Quan Thiên Dã là hậu học vãn bối, lại không lễ phép, nửa đêm tiến vào sơn trang, đã bị ta giết chết rồi. Các ngươi cứ nhờ tới công đạo võ lâm đi.” Vũ Đương ngũ lão đưa mắt nhìn nhau, không biết Vân Vũ Dương nói thật hay giả. Trí Viên đức cao vọng trọng, bình sinh coi trọng nhất là lấy lí lẽ phục người, mặc dù biết Vân Vũ Dương ăn nói ngang ngược, cuối cùng vẫn không gỡ bỏ được chữ “lí”, ho khan một tiếng, từ tốn nói:
- “Thượng Quan Thiên Dã nếu vô duyên vô cớ tự tiện đột nhập nhà ngươi, bị ngươi giết, lão nạp quyết không vì thế mà ra mặt. Nhưng ngươi chiếm kiếm phổ của Vũ Đương phái, hắn thân là đệ tử chưởng môn, đòi ngươi trả lại chẳng lẽ là việc vô lí?” Vân Vũ Dương biến sắc, quay đầu lại nói với con gái:
- “Thanh niên nhân nói chuyện vị tất đã đáng tin, con sau này phải lưu tâm mới được. Ta coi trọng Thượng Quan Thiên Dã là bậc nhân tài, hóa ra hắn đã gạt ta.” Thượng Quan Thiên Dã từng nói, y phụng di mệnh Mưu Nhất Lật mà đến, chuyện kiếm phổ chưa từng nói cho người khác nghe; còn nói trước khi đến Hạ Lan sơn đã lưu lại một phong thư cho Trí Viên trưởng lão, nếu một năm sau không có tin tức gì của y, Trí Viên trưởng lão mới mở ra xem. Hiện tại Vũ Đương ngũ lão gần như theo nhau mà đến, lại cùng đề cập đến kiếm phổ, nếu không phải Thượng Quan Thiên Dã nói láo, thì tức là Trí Viên đã mở thư ra xem trước. Vân Vũ Dương một mực nhận định Thượng Quan Thiên Dã lừa mình, thật ra là cố ý nói cho nữ nhi nghe, hàm ý khuyên nàng không nên quá tin Trần Huyền Cơ để khỏi mắc lừa.
Trí Viên trưởng lão rùng mình, hỏi:
- “Thượng Quan Thiên Dã lừa ngươi cái gì?” Bức thư đó quả thật là do Trí Viên tự mình mở ra xem, nguyên lai ông ta đã sớm nghe phong thanh việc Vân Vũ Dương ăn trộm kiếm phổ của Mưu gia. Vừa thấy Thượng Quan Thiên Dã lưu thư lại, không từ mà biệt, đã đoán được vài phần, Thượng Quan Thiên Dã vừa đi khỏi liền lập tức mở thư ra xem.
Vân Vũ Dương nói:
- “Thượng Quan Thiên Dã lừa ta, ta chỉ có thể tự tách mình có mắt như mù, không cần ngươi hỏi tới. Được, ngươi đã đề cập dến kiếm phổ, chúng ta sẽ nói chuyện kiếm phổ vậy. Ta là nữ tế của Mưu gia, còn ngươi là thế nào với Mưu gia? Nhạc phụ ta là tiền nhiệm chưởng môn của quý phái, ông ta tìm được kiếm phổ, vị tất đã là đồ của phái Vũ Đương các người? Trong võ lâm đâu có quy củ này. Nếu nói nhạc phụ ta có di mệnh, kiếm phổ không truyền cho nữ nhi mà truyền cho chưởng môn kế nhiệm, vậy thì xin mời ngươi đem di mệnh của nhạc phụ ta ra đây!” Lại một phen cưỡng từ đoạt lí, Trí Viên trưởng lão da mặt đỏ bừng, nhất thời vô phương phản bác. Cốc Chung đột ngột ném cho tứ lão một cái liếc mắt, cười âm trầm nói:
- “Nhạc phụ ngươi bị ngươi bức hại, chết bất đắc kì tử, dù có di mệnh cũng không thể nào nói được.” Lời vừa nói ra, tựa như sấm nổ làm Vân Tố Tố hồn phi phách tán, nghĩ thầm:
- “Gia gia từng nói đã làm sai một chuyện khiến người hối hận cả đời, lẽ nào là chuyện này? Nếu gia gia thật đã giết chết ngoại công, má má sao có thể sống với người bao nhiêu năm? E rằng không cần chờ tới hôm nay đã bỏ đi lâu rồi.” Cốc Chung vốn là đại đệ tử của Mưu Độc Dật, nhập môn sớm nhất, còn lớn hơn Mưu Nhất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




