watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3167 Lượt

Lật mười tuổi. Nghe nói lúc Mưu Độc Dật tạ thế, y cùng Mưu Nhất Lật ở một bên. Với thân phận của y, tựa hồ không thể ngậm máu phun người. Vân Tố Tố hoang mang cực độ, hết nhìn phụ thân lại nhìn y.

Chỉ thấy Vân Vũ Dương sắc mặt sa sầm, lông mày ẩn hiện sát khí, đột nhiên ngẩng lên cười dài, lạnh lùng nói:

- “Vân mỗ trong mắt các người đã là tội ác tày trời, ta cũng không bận tâm làm gì. Hừ, miệng lưỡi thì ung dung, tỏ ra khí phách mà ngấm ngầm làm chuyện Tăng Tử giết người. Vũ Đương ngũ lão, các ngươi hôm nay đến đây khí thế hùng hồn, nguyên lai là đến hỏi tội! Vân Vũ Dương ta không cần phải biện bạch với các ngươi, cứ vạch rõ ranh giới đi, dù lên núi đao xuống biển lửa ta cũng không gia giau mày đâu!” Vân Tố Tố nghe phụ thân nói thế thì chấn động, Vân Vũ Dương còn dẫn điển cố “Tăng Tử giết người”, rõ ràng nói Cốc Chung cố tình vu oan. Hơn nữa nhìn vẻ mặt y căm phẫn như thế, tuyệt không giống người chột dạ mà giả vờ tức giận. Vân Tố Tố dần dần cảm thấy bớt bực bội nhưng trong lòng vẫn còn rối bời, thực tình không dám nhận định:

- ngoại công có thật là bị phụ thân giết chết không?

Cốc Chung cười lạnh:

- “Đúng thật là đại gian đại ác thì ưa giả vờ, còn nói cái gì mà ngấm ngầm giết người? Tử trạng của ân sư, ta tận mắt chứng kiến, Cốc Chung ta không phải hạng dối trá, chẳng lẽ còn vu oan cho ngươi?” Vân Vũ Dương ngẩng đầu nhìn trời, không thèm để ý, nghiến răng nói:

- “Nói dối hay không chỉ có bản thân ngươi biết. Ta đã nói không biện bạch, ngươi nhiều lời làm gì?” Đột nhiên mày kiếm dương lên, cười “hắc hắc” lạnh lùng:

- “Cái danh đại gian đại ác này cũng đã nói lên rõ ràng rồi. Tốt lắm, hôm nay Vân Vũ Dương ta đắc tội lần nữa; thật có lỗi với Vũ Đương ngũ lão, đành phải lưu các người lại vậy.” Trí Hoằng nổi giận, quát lớn:

- “Vân, Vân Vũ Dương, ngươi, ngươi dám xuất khẩu cuồng ngôn, muốn năm người chúng ta đồng thời lưu lại à? Hừ, hừ! Khẩu khí lớn lắm, bản lĩnh lớn lắm, để ta xem xem hôm nay ai mới vùi thây nơi này?” Phải biết Vũ Đương ngũ lão là Thái Sơn Bắc Đẩu của võ lâm, bất kì ai trong bọn họ cũng không cho phép người khác khinh miệt, huống chi là cả năm người. Vân Vũ Dương lại coi bọn họ như không, đòi thu thập tất cả, bảo sao Vũ Đương ngũ lão không tức giận? Trí Hoằng tính tình nóng nảy, lúc này phẫn khích cực độ, cả lời nói lẫn ngữ điệu đều thay đổi.

Có thể thấy tên đã trên dây, tình thế hết sức căng thẳng, Cốc Chung đột nhiên lạnh lùng:

- “Ngươi muốn lưu bọn ta lại, quả thật là rất tốt. Bọn ta tự thẹn là Vũ Đương trưởng lão mà chưa được thấy qua Đạt Ma kiếm pháp do tổ sư truyền lại, đúng là cơ hội tốt để mở mang kiến thức! Cho dù năm lão già bọn ta nhất tề bị hủy trong tay ngươi cũng xứng đáng. Để cho anh hùng thiên hạ biết được võ công thần kì của bổn phái!” Cốc Chung được xưng tụng là Âm Thế Tú Tài, âm trầm, lắm mưu nhiều kế, những lời này kì thật là lăng mạ Vân Vũ Dương, cười y ăn trộm võ công phái Vũ Đương, lại dùng để đối phó với đệ tử Vũ Đương, bất luận thắng hay bại cũng không vẻ vang gì.

Vân Vũ Dương mày kiếm dương lên, đột nhiên lại cười ha hả, cao giọng:

- “Các ngươi cứ ngoan cố cho rằng Đạt Ma kiếm pháp là của Vũ Đương phái các người, được, hôm nay Vân mỗ không dùng bảo kiếm, chỉ bằng đôi nhục chưởng này, xem thử có trừng trị được các ngươi không?” Trí Hoằng giận không để đâu cho hết, không đợi y nói xong đã hét lên một tiếng xuất chưởng.

Chỉ nghe tiếng cư

cười không dứt, dội vào tai ngũ lão kêu ong ong, chưởng phong hòa lẫn bóng người, Vân Vũ Dương xuất thủ như điện, “bịch” một tiếng, đã đẩy Trí Hoằng ngã nhào; tay trái nhấc lên, ra chiêu “Huyền điểu hoa sa”, ngón cái và ngón trỏ chụm lại thành khuyên tròn, nhằm hai ẩn huyệt Kim Lâu, Ngọc Tù của Cốc Chung chụp xuống. Tại sao lại gọi là ẩn huyệt? Mỗi một người đều có hai huyệt đạo thuộc kinh mạch, không nằm trên da mà ẩn trong cốt tủy, ngay cả đồ phổ điểm huyệt xưa nay cũng không đề cập đến. Chỉ có cao thủ nội gia cỡ Vân Vũ Dương mới có khả năng tụ chân lực qua đầu ngón tay, phong bế hai huyệt đạo này. Nếu một trong hai huyệt này bị bế, chí ít cũng bán thân bất toại.

“Huyền điểu hoa sa”, một chiêu hai tác dụng, thêm vào Vân Vũ Dương còn ba ngón tay kia, ngón giữa, ngón vô danh và ngón út khép lại làm một, thiết chỉ thay đao, nhằm vào chỗ yếu hại trên ngực Cốc Chung. Trí Hoằng bất quá bị chưởng lực làm ngoại thương, Cốc Chung nếu trúng phải chiêu này, không chết cũng tàn phế. Xem ra Vân Vũ Dương rất hận Cốc Chung, thật muốn hạ độc thủ.

Trí Nghiễm, Chu Đồng hai người thấy tình thế không xong, hét lớn, song song xông tới. Hai người này công lực hơn xa Trí Hoằng, song chưởng hợp thành vòng tròn, kình phong như sấm dậy, áp lực nhằm thẳng vào bụng, Vân Vũ Dương kêu lên:

- “Đánh hay lắm!”. Chiêu “Huyền điểu hoa sa” lập tức biến thế, ngón trỏ, ngón giữa và ngón vô danh phân khai phát chỉ, điểm trúng Khúc Trì huyệt nơi khuỷu tay Trí Nghiễm, y tức thì nửa thân tê chồn, lảo đảo lùi lại ba bước. Ngay lúc đó, Vân Vũ Dương quay ngang cánh tay, lại điểm luôn vào khuỷu chân của Chu Đồng. Hai chiêu này nhanh như điện giật, thân hình Vân Vũ Dương chỉ bị bọn họ cản trở đôi chút, tiến thêm một bước phát ra Liên Hoàn Bôn Lôi chưởng, chưởng phong vẫn nhằm vào bối tâm của Cốc Chung.

Kình lực còn chưa phát ra, đột nhiên một cỗ kình lực cực kỳ mạnh mẽ từ bên hông ập tới, Vân Vũ Dương hơi rùng mình, gót chân xoay một vòng, miễn cưỡng thu hồi chưởng lực nơi Cốc Chung, nghiêng người né tránh, song chưởng nhất tề phát ra, vừa vặn tiếp đón cỗ chưởng lực kia. Bốn chưởng chạm nhau, chỉ nghe thanh âm như sấm nổ, tức thì rơi vào thế giằng co. Người phát chưởng là Trí Viên trưởng lão, công lực cao nhất trong Vũ Đương ngũ lão.

Tình thế giằng co bế tắc này thật ra rất ngắn, chỉ thấy Vân Vũ Dương thân hình như dài ra, Âm Thủ Dương Chưởng cất lên, chưởng tâm hướng ra ngoài, quát lớn:

- “Nằm xuống!” Đột nhiên chưởng lực như sóng bể ập tới, Trí Viên trưởng lão không chịu đựng nổi, loạng choạng lùi lại, thân hình lắc lư không ngớt nhưng vẫn chưa ngã xuống.

Vân Vũ Dương đắc ý cười dài, nghĩ thầm:

- “Không ngờ Vũ Đương ngũ lão lại vô tích sự như vậy, cả Trí Viên cũng không tiếp nổi ba chưởng của ta!” Còn chưa kịp chế giễu, Trí Hoằng, Trí Nghiễm, Cốc Chung, Chu Đồng đã đứng dậy, theo bốn phương vị vây y vào giữa.

Vân Vũ Dương cười lạnh:

- “Xua bầy dê đấu với mãnh hổ, tuy nhiều mà có ích gì?” Tiếng cười chưa dứt, chợt phát giác quanh người có một luồng tiềm lực vô hình ập đến. Vân Vũ Dương hơi kinh hãi, nhưng vẫn không coi vào đâu, tiện tay ra chiêu “Bát phương phong vũ”, song chưởng liền lạc nhịp nhàng, chưởng lực cũng nhằm bốn phương tám hướng phản kích. Chỉ nghe chưởng phong vang dội, bốn người kia lùi lại một bước, còn Vân Vũ Dương thì lảo đảo, một chưởng “Bát phương phong vũ” kia đã bị bốn người hợp chưởng đẩy lùi.

Vân Vũ Dương lúc này mới cả kinh, có điều trong mắt y, bốn người này bất quá chỉ mới tiếp một chưởng, dù có liên hợp lại vẫn còn thua y xa. Nên biết chưởng pháp của Vũ Đương ngũ lão có điểm đặc biệt, chỉ cần bốn người liên thủ, công lực lập tức gia tăng gấp bội, bốn người tương đương với tám.

Nói thì chậm, thực tế diễn ra rất mau, bốn người chỉ hơi loạng choạng, lại lập tức đạp vào phương vị, chưởng kình tiếp tục bức tới. Vân Vũ Dương lúc này không còn dám khinh thường, hai chân đứng áng theo tư thế “Bão nguyên thủ nhất”, song chưởng hợp lại từ từ đẩy ra. Vừa rồi y ra chiêu “Bát phương phong vũ”, thế công tuy ác liệt nhưng chưởng lực bị phân tán bốn phương tám hướng, bây giờ chưởng lực ngưng tụ, tuy vẫn bị chấn lui nhưng Vũ Đương tứ lão cũng không cách nào tiến thêm nửa bước.

Đang giằng co chưa xong, chợt thấy Trí Viên trưởng lão hai mắt tóe lửa, mặt mày tối sầm, đã ổn định thân hình, từng bước từng bước tiến tới. Vân Vũ Dương âm thầm kêu khổ, hít mạnh một hơi, gia tăng kình lực. Trí Viên trưởng lão nghiến răng nói:

- “Vân Vũ Dương, xương cốt mấy lão già bọn ta hôm nay giao hết cho ngươi!” cánh tay nhấc lên, chưởng tâm lập tức nhằm đỉnh đầu Vân Vũ Dương đè xuống.

Thoáng cái tình thế đã biến đổi, chưởng phong rền tai, ẩn hiện tiếng sấm sét. Bọn bốn người Trí Hoằng Trí Nghiễm cũng thừa dịp tấn công, đồng thời phát kình. Vân Vũ Dương ra sức chống đỡ, ngực cơ hồ bị chưởng lực dồn ép đến không thở được. Tuy nhiên y vẫn chưa bại, chỉ để Vũ Đương ngũ lão lại tiến lên một bước.

Nguyên lai Vũ Đương ngũ lão có một bộ chưởng pháp là “Ngũ lôi thiên tâm chưởng”, năm người hợp lực thi triển, thật đúng với câu sấm vang chớp giật. Vân Vũ Dương bình tĩnh ứng phó. Vũ Đương ngũ lão chưởng nọ nối tiếp chưởng kia, càng lúc càng mạnh, ước chừng mười chiêu, Vũ Đương ngũ lão chỉ còn cách Vân Vũ Dương bảy thước.

Vân Vũ Dương biết càng đến gần như thế, cuối cùng tất bị bọn họ giết chết, đột nhiên mắt hiện tinh quang, quát lớn, tả chưởng phòng thân đột ngột đánh ra. Chưởng chỉ nhằm vào Trí Hoằng – công lực yếu nhất. Trí Hoằng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT