watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6322 Lượt

ngựa đi vào trong cửa.

Lúc này, trong tiêu điếm có đặt một cái ghế dài. Trên đó có một người đang ngồi dưỡng thương, mặt xanh, râu rậm chính là Xuyên Vân Yến Long Chí Đằng. Thì ra hắn chính là người lúc ở nhà sư phụ Bào Chấn Phi đã bị Tiểu Nhạn một đao cắm vào bụng đến nay thương thế chưa hết.

Vừa thấy Lang Trung Hiệp Từ Lân cưỡi ngựa đi vào tiêu điếm, hắn sợ quá “ái”.

một tiếng. Lại thấy Tiểu Nhạn cũng cưỡi ngựa xông vào. Cả hai đều đã tuốt kiếm ra.

Long Chí Đằng run rẩy đứng không nổi, cao giọng hét:

- Được rồi! Bọn mi đến báo thù phải không. Nếu muốn giết thì cứ giết ta đi.

Tiểu Nhạn lúc này trợn mắt phẫn hận vừa đỏ vừa to, nhảy xuống mình ngựa, cầm đao bước đến định giết Chí Đằng.

Từ Lân vội kêu lên:

- Không được giết một kẻ bị thương, như vậy đâu phải anh hùng.

Lúc này đã xuất hiện thêm ba tiêu đầu. Hai người cầm cương đao, một người mới đi đến giá binh khí mà tuốt thương. Tiểu Nhạn nhận ra người này chính là Trần Chí Tuấn.

Chí Tuấn cũng nhìn thấy Tiểu Nhạn, trợn mắt nói:

- Ra là tiểu tử mi.

Chí Tuấn cầm thương định đâm Tiểu Nhạn nhưng bị hai sư huynh đứng cạnh bên ngăn lại. Hai sư huynh này chính là Cổ Chí Minh và Thần Quyền Hầu Chí Quyền.

Cổ Chí Minh ôm quyền vòng tay hỏi:

- Bằng hữu quý tính là gì? Đến đây để làm chi?

Lang Trung Hiệp còn chưa đáp thì Long Chí Đằng từ trên trường y đã nói lớn:

- Hắn chính là Lang Trung Hiệp Từ Lân.

Chí Minh vừa nghe nói đến danh tính này thì mặt mày đã biến sắc.

Lang Trung Hiệp nhảy xuống mình ngựa, giao ngựa cho Tiểu Nhạn, bước lên mấy bước, mũi kiếm chĩa thẳng, phẫn nộ nói:

- Bọn ngươi đều là đồ đệ của Bào Côn Lôn phải không? Bọn ngươi bảo tiêu đi đến Xuyên Bắc việc gì cũng dám làm. Chí Đằng và huynh đệ của hắn lần trước thừa lúc ta không có nhà đã sát tử hai tráng đinh của ta. Hôm nay, nếu không vì hắn bệnh ta ngay tức khắc một kiếm giết chết hắn. Ta đến đây không có việc gì khác, chỉ muốn tỷ thí với bọn ngươi. Trừ phi bọn ngươi dập đầu nhận thua, nếu

nếu không một tên ta cũng không chừa. Sau đó, ta sẽ tìm đến Bào Côn Lôn lão thất phu.

Chí Minh, Chí Quyền nghe Từ Lân mắng Bào sư phụ tức thì hai khẩu đao vung ra phủ vào đơn kiếm của Từ Lân.

Chí Tuấn dùng trường thương hộ thân chạy đến đẩy trường kỷ của Chí Đằng ra.

Sau đó, hắn hầm hầm chạy đến một thương đâm Tiểu Nhạn.

Nhưng lúc này Từ Lân đã một kiếm đâm trúng Chí Quyền nên Chí Tuấn vội vã chạy qua giúp. Mới ba hiệp, đã bị kiếm của Lang Trung Hiệp đánh rơi trường thương của hắn, lại một kiếm nữa vai của Chí Tuấn đã trúng thương máu chảy dầm dề. Chỉ còn lại Chí Minh thi triển đao pháp chống ngăn Từ Lân.

Bảo kiếm trong tay Lang Trung Hiệp như rồng bay phượng múa, tả xung hữu đột khiến người ta khó mà đề phòng.

Nhưng Chí Minh cũng là một môn đồ kiệt xuất trong Côn Lôn phái, đệ nhất cao thủ trong Tử Dương tam kiệt. Đao pháp của Chí Minh thi triển ra cũng không dễ gì mà Từ Lân có thể lập tức thắng được.

Bảo kiếm của Lang Trung Hiệp cứ tìm chỗ hiểm đâm vào, trên đầu bổ xuống.

Chí Minh cầm cương đao ngăn đỡ, cảm thấy nội lực của Từ Lân thật cường mạnh khiến cổ tay tê chồn, nên không dám chính diện nghênh địch. Mỗi lần kiếm đối phương bỏ xuống, Chí Minh lại né tránh thừa khe hở mà quét đao xuống dưới chân của Lang Trung Hiệp, nhưng Từ Lân không chỉ tùy lực mà tấn công đồng thời còn bảo vệ cho mình rất là chặt chẽ khiến cho Chí Minh không thể đắc thủ.

Giao thủ mười mấy hiệp, Chí Minh vừa đánh vừa lui. Lui ra gần đến cửa.

Tiểu Nhạn hét to:

- Sư phụ đừng để hắn chạy.

Bất ngờ, từ ngoài xông vào một đại hán thân thể như gấu, tay cầm cương đao chính là Long Chí Khởi. Gương mặt mập mạp đen đúa của hắn không còn chút sắc người, hét to:

- Hay cho Lang Trung Hiệp.

Rồi xông tới liên thủ với Chí Minh đánh Từ Lân. Hai người liên thủ, hai khẩu đao phân ra tả hữu, một chém, một kích mãnh liệt.

Lang Trung Hiệp một kiếm cũng không lui, bay tả chém hữu, thoáng mắt đã chiến đấu với hai người mười mấy chiêu nữa.

Bỗng nghe một tiếng hét thảm vang lên. Chí Minh thọ thương té nhào xuống đất, Chí Khởi gượng người định chạy ra ngoài. Từ Lân nhảy vọt qua khỏi người Chí Minh truy đuổi ra ngoài.

Tiểu Nhạn kéo hai con ngựa, cầm khẩu đao cũng chạy ra bên ngoài.

Lúc này, trên đường nhiều người kinh hoàng chạy tránh ra. Chí Khởi cầm đao liều mạng chạy về phía tây.

Lang Trung Hiệp từ phía sau đuổi gấp. Đuổi không xa thì thấy bên đường có một tiêu điếm khác chạy ra mười mấy người tay cầm đao thương nhường đường cho Chí Khởi rồi ngăn Lang Trung Hiệp lại.

Từ Lân biết bọn này là người Côn Lôn phái đâu dễ dung tình, vung kiếm lên chém đã thương hai người mới xông qua bọn này mà đuổi tiếp.

Tiểu Nhạn cưỡi lên lưng ngựa, dắt một con cầm đao hét lên xống qua đám người này chạy theo Lang Trung Hiệp mà đuổi Chí Khởi đồng thời miệng thét lên:

- Đừng để hắn chạy. Người Côn Lôn phái đáng hận nhất là tên này.

Chí Khởi chạy bất kể trời đất, cắm đầu chạy về phía tây. Chạy hơn một dặm thì thấy phía đối diện xông đến một đoàn nhân mã. Người trên lưng ngựa vừa thấy Chí Khởi đã tuốt đao ngăn cản.

Chí Khởi cũng nhận ra đây là thúc điệt họ Viên ở Xuyên Bắc, Nam Giang huyện.

Chí Khởi tức giận vung đao nhảy qua giao thủ cùng với bọn tráng đinh và thúc điệt họ Viên.

Lúc này, Từ Lân và Tiểu Nhạn từ phía sau đã đuổi đến.

Chí Khởi trong lúc cực kỳ nguy hiểm, một mặt hắn điên cuồng hét to, một mặt vung đao chém tới muốn cướp đường bỏ chạy.

Chợt sau lưng Tiểu Nhạn phi đến một con hắc mã như tên bắn. Người trên ngựa chính là Lỗ Chí Trung.

Chí Trung thúc ngựa vượt qua Tiểu Nhạn đuổi đến Lang Trung Hiệp vung đao mà chém.

Lang Trung Hiệp quay người đưa kiếm mà đỡ.

Chí Trung và Lang Trung Hiệp giao chiến một hồi. Lang Trung Hiệp không muốn đánh lâu nên toàn dùng những độc chiêu nghĩa là chỉ trong ba kiếm có thể đánh ngã Chí Trung nhưng Chí Trung vẫn đủ sức tránh né và phản chiêu.

Từ Lân có chút kinh ngạc, kiếm pháp càng triển khai nhanh hơn, hàn quang lạnh lẽo luôn bức Chí Trung. Nhưng Chí Trung cũng vung cương đao như bay trên dưới chống đỡ.

Long Chí Khởi thấy cứu tinh đã đến, tinh thần phấn chấn bèn kéo một gia đinh của Viên gia đoạt lấy ngựa, phóng lên yên phi như bay về hướng tây.

Bọn người Viên gia không đuổi theo Chí Khởi mà quay ngựa lại vây chặt Chí Trung.

Tiểu Nhạn vội la lớn:

- Đừng đả thương Lỗ Chí Trung. Hắn là người tốt.

Chí Trung cũng vừa ngăn được một kiếm của Lang Trung Hiệp, vội nói:

- Lang Trung Hiệp hãy dừng tay. Cho ta biết các người đến đây quyết đấu với bọn ta là vì lý do gì?

Lang Trung Hiệp thu kiếm cười nhạt nói:

- Lý do gì? Các ngươi không tự biết sao. Bọn đồ đệ Côn Lôn phái các người mấy năm nay đến Xuyên Bắc hoành hành. Lần này ta đến đây là muốn chỉ giáo các ngươi.

Lại chỉ bọn người Viên gia nói:

- Bọn người này vô can. Ta quyết không để bọn họ giúp ta. Nếu ngươi không phục có thể cầm đao đến đây, chúng ta giao đấu một trận thắng bại.

Lỗ Chí Trung vòng tay nói:

- Lang Trung Hiệp, ta nghe nói từ lâu ngươi là hảo anh hùng ở đất Xuyên Trung.

Một chút hiềm khích giữa hai nhà chúng ta có thể nói ra hà tất phải động gươm đao.

Người thiên hạ biết được hẳn là sẽ cười hai nhà chúng ta.

Từ Lân vẫn cầm kiếm, cười lạnh nói:

- Mi lại muốn nói chuyện chính khí với ta sao? Mi quên rằng huynh đệ họ Long đã sát hại gia nhân của ta à? Hiên giờ ta chẳng có thời gian nói chuyện với mi vả lại mi chỉ có một người, ta chẳng muốn giao thủ với mi.

Từ Lân tiếp lấy bạch mã trong tay Tiểu Nhạn nhảy lên ngựa, thu đao quay lại nói:

- Chúng ta đến Trấn Ba huyện tìm Bào Côn Lôn.

Lỗ Chí Trung bất giác rùng mình kinh hãi:

- Tiểu Nhạn, ngươi phải suy nghĩ kỹ lưỡng, đừng một phút bạo động.

Tuy lòng Tiểu Nhạn có chút khó xử nhưng hắn vẫn im lặng thúc ngựa theo Từ Lân đi về phía tây. Thúc điệt họ Viên cũng thống lĩnh gia đinh phi ngựa theo.

Tiếng chân ngựa đồm độp, bụi bay mù mịt từ đông chuyển sang tây đi về Trấn Ba huyện.

Sấu Bá Vương Viên Tử Chiêu thúc ngựa đến gần Tiểu Nhạn hỏi:

- Giang hiền điệt, phải chăng thân phụ của hiền điệt là Giang Chí Thăng.

Tiểu Nhan gật đầu trầm mặt nói:

- Không sai. Huynh đệ họ Long là kẻ thù sát hại phụ thân tại hạ.

Viên Tử Chiêu nói:

- Hiền điệt cũng đừng ôm hận đối với huynh đệ họ Long. Ta đã thám thính được trên đường, Giang Chí Thăng, phụ thân của hiền điệt là do chính tay Bào lão đầu giết chết. Việc này toàn bộ đồ đệ của lão đều biết những chẳng ai dám nói ra.

Tiểu Nhạn nghe lời này lòng đau đớn, đầu óc nặng nề, cơ hồ muốn té xuống đất vội ghìm cương ngựa lại, chảy nước mắt nói:

- Ta đã sớm biết rồi. Bào lão đầu chẳng những giết phụ thân ta mà lúc đầu lão còn định giết cả ta nữa đó.

Nói đến đây hắn buông tiếng khóc lớn, rồi lại nói tiếp:

- Vì lão giết phụ thân ta khiến mẫu thân phải đi cải giá. Ta còn có một bào đệ mà chẳng thể mang được họ Giang. Trước sát tử thân phụ sau muốn hại mạng ta nhưng không hiểu vì sao lão lại lưu ta cho nuôi heo chăn ngựa. Bào Chí Lâm nhi tử của lão hàng

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT