watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6367 Lượt

nhẫn tâm nhìn đệ bị truy sát nhưng giờ hết cách rồi, thôi ta đành phải về theo huynh đệ.

Dứt lời, Chí Hiền không ngừng than thở mà đi. Còn Chí Thăng vào trong an ủi Quách lão bà không cần phải sợ, rồi vào trong nội phòng vỗ về tình nhân:

- Đừng lo, đừng lo. Bọn họ lại bị ta đánh chạy cả rồi. Ta nghĩ họ không dám đến nữa đâu.

Thiếu phụ họ Lư dựa người Chí Thăng khóc nức nở, bảo Chí Thăng mau đưa ra ba mươi ngân lượng giao cho họ Lư bảo họ thoái hôn, còn nàng sẽ cùng Chí Thăng kết thành phu phụ.

Chí Thăng luôn miệng đáp:

- Nàng yên tâm, trong vòng hai ngày ta sẽ lo chu toàn!

Ngoài mặt nói vậy nhưng trong lòng hắn, không ngừng ưu tư lo lắng, nộ khí vừa rồi tiêu tan, dũng khí cũng theo nộ khí dần dần biến mất. Hắn nghĩ:

“Ta học võ ba năm, tuy bọn sư huynh đệ không bằng ta nhưng ta không phải là đối thủ của Bào lão đầu, chỉ một Lỗ Chí Trung đến ta cũng tiêu vong”.

Hắn lại nghĩ đến ba mươi lượng phải giao cho họ Lư và mười lượng đền đáp Đỗ Tam với Quách lão bà. Nhà mình hàn vi, chỉ có mười mẫu đất cho người ta trồng trọt, mỗi năm thu được chỉ đủ độ nhật. Bình nhật, phu thê ta tằn tiện chỉ vừa đủ ăn. Bốn mươi ngân lượng này chẳng lẽ phải bán đất sao. Ngày tháng về sau còn dài, thê tử của ta cũng không phải yếu nhược, nếu nàng biết việc này quyết chắc sẽ nổi phong ba.

Chí Thăng càng nghĩ càng buồn nhưng tình nhân bên cạnh đã mê hoặc hắn khiến hắn một cái chau mày cũng không có. Hắn không nghĩ ra phương pháp thoát khỏi sự rối ren này, muốn về nhà xem thử nhưng lại sợ trên đường gặp phải Bào lão sư.

Hắn âm thầm buồn bã một hồi, chợt nghe có người bên ngoài cất giọng già lão nhưng nghiêm khắc nói:

- Chí Thăng, mau ra đây!

Chí Thăng trong phòng giật mình, chộp lấy cương đao, tình nhân vội kéo lưng hắn lại, kinh sợ hỏi:

- Lại là người nào tìm chàng đây.

Chí Thăng đẩy nhân tình ra nói:

- Nàng không cần lo.

Hai tay cầm đao của hắn có hơi run rẩy sắc mặt sợ hãi trắng bệch.

Bước ra khỏi giường thì thấy đứng giữa nhà chính là dáng dấp mập mạp, hùng tráng của Bào lão sư như một tòa tháp sắt, năm chòm râu bạc phất phơ, đỏ mặt tía tai, đằng đằng sát khí.

Sau lưng là Chí Hiền, Chí Viễn, Chí Tuấn. Trong tay lão sư chính là thanh Côn Lôn đao lừng lẫy, Bào lão sư lúc này phẫn nội nói:

- Ngươi còn nhận ra ta không?

Thanh âm như tiếng sét trên đầu. Chí Thăng toàn thân phát run nhưng lòng nghĩ chỉ còn cách tuyệt lộ cầu sinh bèn cầm đao cung kính nói:

- Đồ đệ sao dám không biết sư phụ.

Bào lão sư gật đầu nói:

- Ngươi đã nhận ra ta, vậy là tốt. Đi theo ta.

Chí Thăng miễn cưỡng gật đầu. Bào lão sư quay người bước ra cửa. Bọn đồ đệ canh giữ Chí Thăng cùng bước theo.

Bước ra khỏi thôn đến khoảng đất rộng dưới chân núi, lão sư dừng chân, hua Côn Lôn đao trong tay nói với Chí Thăng:

- Vừa rồi ngươi đả thương Chí Bảo và nói muốn đoạn tuyệt tình sư môn với ta và còn muốn thanh toán ta, điều này có không?

Chí Thăng lắc đầu nói:

- Đồ nhi không nói lời này. Sư phụ nghĩ đồ đệ dám nói vậy sao? Còn Bào sư ca và Thái sư ca, họ muốn giết đồ đệ, nhất thời khẩn trương mới đánh cùng họ, lỡ tay đả thương.

Chí Tuấn và Chí Viễn đứng bên cạnh nhất tề nói:

- Sư phụ đừng nghe lời ngụy biện của hắn.

Lão sư khoát tay nói:

- Các ngươi không cần nhiều lời.

Rồi cười nhạt nói với Chí Thăng:

- Ngươi không cần sợ. Ngươi đả thương hai sư ca. Từ đây đủ thấy võ công ngươi cao cường. Ta bình sinh yêu mến người võ nghệ cao cường. Còn ngươi nói muốn thanh toán với ta, điều này cũng không sao, ba mươi năm nay, trên giang hồ không có người dám giao thủ cùng ta, tay chân ta cảm thấy mệt mỏi, giờ có đồ đệ của ta tỏ ý muốn cùng ta tranh tài cao thấp đây là một đại hỉ sự! Ngươi có thể đến đây, ta không cần người khác giúp đỡ. Chúng ta đao đối đao, giao thủ mười hiệp. Không cần ngươi thắng, chỉ cần đỡ được mười chiêu là đủ bảo toàn tính mạng, còn ta tự hủy một cánh tay, vĩnh viễn không thu đồ đệ.

Lão sư nói lời này Chí Thăng nào dám ra tay, răng chạm vào nhau cồm cộm, nói:

- Đồ đệ không dám so tài với sư phụ. Đồ đệ không có nói những lời đó.

Lão sư cười nhạt chỉ Chí Thăng mắng:

- Đồ hủ nho, lời đó ngươi không nhận vậy thì việc quyến rũ phụ nữ nhà lương thiện, phạm vào giới điều lớn nhất của Côn Lôn phái ta, việc đó có không?

Chí Thăng nghiến răng gật đầu.

Lão sư thấy hắn gật đầu thừa nhận, một luồng hỏa nộ càng lúc càng cao bốc lên trong ngực lão, mặt mày đỏ tía, hai mắt trợn trừng, phát ra hàn quang như ánh đao, lão gật đầu nói:

- Được! Ngươi đã phạm vào gian dâm, phạm vào tội tử. Quỳ xuống để sư ca ngươi lấy mạng ngươi.

Lão chỉ vào Trần Chí Tuấn, ý bảo Chí Tuấn thay lão khai đao.

Chí Tuấn run rẩy tay chân. Còn mặt Chí Thăng như thây ma, hắn gấp rút thu đao, sải chân chạy về phía nam.

Bào lão sư giận hét:

- Ngươi chạy đi đâu?

Lão dẫn đồ đệ đuổi theo, cự ly chỉ cách Chí Thăng hai bước. Lão xoay người một đao như tên bổ vào lưng.

Chí Thăng như mãnh thú cùng đường quay người vung đao ra đỡ.

“Keng” một tiếng cực lớn, đại đao của lão sư chấn động cánh tay Chí Thăng tê chồn, lập tức hắn ném đao xuống đất, quay người chạy nhanh lên núi.

Lão sư phẫn nộ đuổi sát lưng nhưng lão sư vừa già vừa mập, thêm sự giận dữ chạy lên núi mấy bước, lão đã đứng lại thở hồng hộc, mặt đỏ đã biến thành trắng, mồ hôi trên trán nhỏ giọt, lão giậm chân nói:

- Bọn ngươi đừng lo cho ta, phải mau lên núi bắt Chí Thăng cho ta.

Chí Hiền đành bảo Chí Viễn đỡ sư phụ, còn mình và Chí Tuấn đuổi lên núi, thấy Chí Thăng chạy sang một ngọn núi khác.

Chí Hiền và Chí Tuấn không muốn chạy qua bên đó bèn đưa mắt nhìn nhau, hồi lâu Chí Hiền mới nói:

- Chúng ta đuổi không kịp hắn đâu. Hơn nữa, nếu bắt được hắn thì sao. Lẽ nào để sư phụ cầm đao giết hắn thì càng phiền hà thêm.

Chí Tuấn nói:

- Theo đệ thấy sư phụ quá giận dữ. Lão nhân gia đang bị kích động hay là chúng ta khuyên người về ngơi nghỉ rồi tính sai.

Thế là hai người chạy xuống chân núi, Chí Thăng đã vượt qua ngọn núi không thấy tung tích. Họ xúm nhau can ngăn lão sư hồi lâu, lão sư mới để Chí Tuấn và Chí Viễn đỡ về Bào Gia thôn.

Lão sư giận quá nên trên đường cứ thở hồng hộc về nhà cứ nằm dài trên giường hơn mấy canh giờ, thần sắc mới hồi phục.

Chí Lâm bị thương trên vai bước đến an ủi phụ thân. Lão sư giận quá đạp hắn một đạp nói:

- Bình thường ngươi luyện võ, giờ bị một tên sư đệ học nghệ chưa được bốn năm đả thương, khiến ta giận đến nỗi này. Việc này một mai truyền ra bên ngoài khiến người ta chê cười, thanh danh bốn mươi năm của ta còn đâu.

Chí Lâm lẩm bẩm nói:

- Chí Thăng chắc không chạy xa. Nhà của thê tử hắn ở đây nhất định một hai ngày sẽ về hay là bọn ta bắt nhi tử của hắn để dẫn dụ.

Bào lão sư mắng:

- Đồ thất phu, đây là lời nói của bọn cường tặc. Hắn phạm môn quy, liên can gì tới thê tử của hắn. Ngươi mau đi khuất mắt ta.

Dứt lời, định dùng chân đạp nữa. Chí Lâm vội vã chạy ra khỏi phòng. Trong này, Chí Hiền, Chí Tuấn, Chí Viễn xúm nhau an ủi lão sư.

Lão sư vẫn không nguôi phẫn nộ nói với Chí Hiền:

- Ngươi mau lấy ngựa đến Tử Dương gọi ba sư huynh ngươi đến đây.

Chí Hiền “vâng” một tiếng, lòng lại càng lo lắng cho Chí Thăng, vội lấy một tuấn mã, trước tiên vào thành về nhà, gặp thê tử kể qua sự việc của Chí Thăng. Rồi bảo thê tử chạy đến báo với Hoàng thị, bảo nàng đến gặp lão sư quỳ xuống thỉnh cầu xin tha mạng.

Chí Hiền kinh sợ nói với thê tử:

- Nàng không biết đâu, ở Tử Dương huyện, nhị sư huynh Long Chí Đằng, tam sư huynh Long Chí Khởi, thất sư huynh Cổ Chí Minh họ đều võ công cao cường, thủ đoạn ác độc. Nếu họ đến đây, Chí Thăng nhất định táng mạng. Nàng đi mau! Bảo với Hoàng biểu muội ôm con mà cầu khẩn lão sư phụ.

Thê tử của Chí Hiền là Lý thị vội nhảy lên lưng lừa chạy đến họ Giang. Còn Chí Hiền không dám cãi lời thầy cấp tốc đi Tử Dương huyện mà thỉnh tam vị sư huynh.

Lúc này, Hoàng thị đã biết sự việc của trượng phu nàng vì có người lân cận kể lại.

Nàng nghĩ trượng phu gian díu với phụ nhân khác thật là đáng hận. Nhưng nghĩ đến trượng phu đắc tội với Bào lão sư phụ sẽ gặp đại họa sát thân nên nàng đang lo lắng bi thương.

Đại nhi tử Tiểu Nhạn đã cầm côn ra ngoài thôn vui chơi, còn tiểu nhi tử đã ngủ ngon. Đang lúc lo lắng vô kế khả thi thì Lý thị chạy đến.

Lý thị đem lời dặn của Chí Hiền mà nói ra, Hoàng thị càng kinh hãi, nhưng bối rối nói:

- Tỉ tỉ xem bình thường muội chưa hề đến nhà Bào gia, giờ muội làm sao dám cầu cạnh người ta.

Lý thị khuyên giải một hồi, Hoàng thị mới đầu tóc chỉnh tề, mặc y phục cho con sạch sẽ mà đi.

Nàng ra cửa suy nghĩ gặp Bào lão sư van cầu còn có thể chứ quỳ xuống kêu khóc thì thật là việc khó mà làm được.

Một lát đã đến cửa Bào gia, Hoàng thị thấy bên trong bước ra một hán tử khoảng trên ba mươi, hơi thấp người. Nàng bước lên chấp tay thỉnh vấn:

- Xin hỏi đây phải là gia trang của Bào lão sư phụ không? Tiện nhân là người nhà của Giang Chí Thăng đến đây khẩn cầu lão sư phụ.

Người này chính là Lưu Chí Viễn vừa nghe đây là thê

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT