|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cho chú
chúng tôi?”
Ta gật đầu, chờ xem phản ứng của hắn.
Hồ Sĩ vẫn không nhúc nhích, qua một hồi lâu mới nói: “Tại sao chúng tôi phải tin tưởng anh? Cổ Ngọc Trân bây giờ đang ở trong tay chúng tôi, đó là con bài tẩy hữu hiệu nhất”
Ta lạnh lùng thốt: “Đó là một con bài đã lật rồi, nếu hắn không nói thì các người có thể làm gì hắn đựơc đây? Nếu là có ý nghĩ giết hắn thì mọi chuyện cũng xong.”
Vẻ mặt của Hồ Sĩ giật giật nhưng hắn lập tức nói: “Chúng tôi có rất nhiều phương pháp làm cho hắn nói ra sự thật”
Ta không khỏi rùng mình một cái, ta hiển nhiên biết bọn chúng có rất nhiều phương pháp làm cho người khai hết mọi chuyện như thôi miên, tiêm thuốc ….. Với những phương pháp này thì cho dù là một gián điệp cứng đầu nhất cũng khó mà giữ kín bí mật, đừng nói là Cổ Ngọc Trân.
Trong lòng ta có chút hối hận về sự thất sách của mình. Hồ Sĩ không có lý do gì để tin tưởng ta, thật sự mà nói thì cho dù Cổ Ngọc Trân có đem bí mật nói cho ta nghe thì ta cũng không định nói nó cho Hồ Sĩ biết.
Tuy nhiên trong tình cảnh hiện tại thì ta phải tiếp tục cùng Hồ Sĩ ngươi ngu ta trá một phen, ta làm ra một bộ dạng hết sức đáng tiếc: “Trung tá, ông đã lựa chọn đựơc phương pháp nào tốt chưa? Bây giờ ông chỉ đựơc phép thành công, không đựơc phép thất bại. Ông hãy ngẫm lại đi, một người đã hơn bảy mươi tuổi thì việc trẻ lại khỏang ba mươi tuổi là ước mong cỡ nào đối với hắn, nếu mà làm cho hắn thất vọng thì -“
Ta ngừng lại một chút, tiếp đó đưa bàn tay làm ra động tác cứa cổ một cái, lưỡi lè ra.
Sắc mặt của Hồ sĩ trở nên hết sức khó coi.
Ta dọa hắn xong lại dùng lời dụ dỗ: “Trung tá, nếu như ông thành công thì theo tôi thấy việc ông trở thành Nguyên soái quân đội của Đông Đức cũng chẳng thành vấn đề. Tướng quân Austin đương nhiên cũng có thể tiến vào Cục Chính Trị của Liên bang Xô Viết”
Uy hiếp rồi dụ dỗ vốn là hành vi rất hèn hạ nhưng đối phó với bọn đặc vụ thì cũng chỉ có thể làm thế mà thôi.
Hồ Sĩ hít một hơi: “Chính bởi vì như thế cho nên tôi mới tin tưởng vào biện pháp của chính mình, không muốn hợp tác cùng anh”
Trong lòng ta thầm mắng một tiếng “thật là một tên lợi hại”, nếu nói thêm gì nữa thì ngựơc lại sẽ làm cho hắn càng thêm nghi ngờ cho nên ta chỉ dùng giọng lạnh nhạt nói: “Ông đã có phương pháp của chính ông, hơn nữa cũng biết rõ hiện tại tôi cùng với mọi chuyện chẳng hề có liên quan, vậy xin hỏi tôi có thể rời đi đựơc chưa?”
Hồ Sĩ chỉ lắc đầu, không trả lời, ta cả giận hỏi: “Thế nào, các người muốn giam tôi bao lâu nữa?”
Hồ Sĩ lạnh lùng thốt: “Anh biết rồi đấy, đây là một chuyện rất bí mật, không thể nào để tiết lộ ra ngoài được”
Ta mơ hồ cảm thấy lạnh cả người và cũng hiểu được sự việc nghiêm trọng rồi. Loại đặc vụ không nhân tính này có chuyện gì mà làm không được chứ? Trong giây phút đó, ta có suy nghĩ sẽ bắt Hồ Sĩ làm con tin để uy hiếp bọn chúng thả ta ra nhưng trong trường hợp nếu tên Austin thà hy sinh Hồ Sĩ cũng không bị uy hiếp thì ta đây nên làm cái gì bây giờ?
Trong lòng ta mặc dù lo lắng nhưng vẻ bề ngoài vẫn đang trấn định, ta nói: “Nếu đã giữ tôi ở lại chỗ này trong thời gian dài thì hãy cho tôi gọi điện thoại báo cho người nhà một tiếng ”
Hồ Sĩ lắc đầu nói: “Không cần, anh chỉ cần nói mấy câu vào máy thu là đựơc, người của chúng tôi sẽ dùng phương pháp nhanh nhất đưa tới tận tay người nhà của anh”
Ta cố dằn xuống sự phẫn nộ trong lòng, trầm giọng nói: “Tố, anh rất khỏe, anh bị rơi vào một chuyện hết sức kỳ lạ, và anh đang ở -“
Hồ Sĩ lớn tiếng quát: “Không được nói ra chỗ anh đang ở”
Ta cười lạnh, tiếp tục nói: “Em cứ yên tâm, hoàn cảnh ác liệt hơn thế này anh cũng đã từng trải qua rồi, đừng lo lắng cho anh.”
Hồ Sĩ đứng lên cười nói: “Cơ hội anh đào tẩu thành công chỉ có một phần triệu, đừng cố thử nhé”
Tiếng cười của Hồ Sĩ nghe rất kinh khủng, ta chú ý thấy hắn để tay lên ngực ấn vào, hơn phân nửa là ra lệnh cho bên ngòai mở cửa.
Cửa mở ra, ta vẫn ngồi bất động ở tại chỗ, mắt nhìn ra phía ngoài thì thấy có không ít người đang đứng ngoài cửa. Căn phòng này không có cửa sổ, bên ngoài cửa thì lại có nhiều người nhu vậy, xem ra cơ hội đào tẩu ngay cả một phần triệu cũng không có.
Hồ Sĩ rời đi và cửa đónglại. Ta biết Hồ Sĩ sẽ dùng tất cả các phương pháp để ép Cổ Ngọc Trân nói ra bí mật, xem ra Cổ Ngọc Trân sẽ phải chịu một chút đau khổ rồi nhưng đó cũng là do bản thân hắn tự làm tự chịu, không đáng để đồng tình.
Ta cố hết sức lấy lại bình tĩnh và đem tất cả mọi chuyện suy nghĩ lại hết một lần.
Cổ Ngọc Trân đang nắm giữ một phương pháp làm cho con người thoát khỏi sự già yếu. Cơ thể người tại sao lại già yếu, có rất nhiều ý kiến về điều này. Trong y học thì nói rằng tế bào trong cơ thể người tự phân cắt và có hạn chế, ước chừng khoảng bốn năm mươi năm thì sẽ mất đi năng lực tực phân mà tử vong. Tế bào trong cơ thể chết đi thì mọi hoạt động đình chỉ, tánh mạng tự nhiên cũng không thể tiếp tục duy trì. Trong quá trình tế bào tự phân cắt thì tế bào sẽ từ từ suy yếu và sẽ dẫn đến cơ thể già yếu đi.
Giới y học cũng biết rằng trong cơ thể con ngừơi có thành phần “Kháng suy lão” nhưng nó chỉ là diễn biến tự nhiên và làm cho cơ thể không có hiện tượng già yếu quá sớm thôi, chứ chưa hề nghe nói qua là “nguyên tố kháng suy lão” đã bị khống chế và có thể làm cho quá trình suy lão chậm lại.
Quá trình sinh trưởng của tế bào là hết sức kỳ diệu. Các nhà khoa học gần đây lại phát hiện ra tuổi thọ của tế bào của con người có hạn chế, cho dù là đựơc nuôi nấng kỹ lưỡng trong phòng thí nghiệm thì cũng trong khoảng hơn năm mươi năm là đã hết tuổi thọ và tử vong, tuy nhiên đối với tế bào ung thư thì lại khác, nó có thể tồn tại lâu dài và sẽ không chết. Song, việc tại sao tế bào lại trở thành ung thư thì các nhà khoa học cho đến nay vẫn còn chưa tìm hiểu đựơc. Tóm lại, chuyện sống lâu và bất lão là đề tài nghiên cứu của không biết bao nhiêu thế hệ nhưng họ cũng chẳng tìm ra, thế thì làm sao Cổ Ngọc Trân lại có thể?
Cổ Ngọc Trân trong vòng một năm, tuổi đã trẻ lại còn khỏang ba mươi. Sự biến hóa của hắn là thật. Ta cũng tin tưởng lời của Hồ Sĩ đã nói “kiểm tra toàn bộ”, thì hắn nhất định đã đem tế bào của Cổ Ngọc Trân đi nghiên cứu cẩn thận rồi.
Chuyện này lúc bắt đầu thì hết sức bình thường nhưng khi cẩn thận suy nghĩ lại thì thấy đây là một chuyện kỳ lạ nhất trong cuộc đời ta gặp phải: người có thể bất lão, có thể hồi phục tuổi thanh xuân. Nếu như con người có thể sống lâu vô hạn thì sự phát triển của lòai người sẽ ra sao đây?
Tần Thủy Hoàng tìm không được phương pháp, giới khoa học tìm không được phương pháp, nhưng tại sao Cổ Ngọc Trân lại tìm được?
Ta càng nghĩ thì càng thấy đầu óc chóang váng nên thôi không nghĩ nữa. Lúc này thì cơn buồn ngủ ập đến, ta đi vào giấc mộng.
Lúc tỉnh lại, ta họat động tay chân một chút, tiếp đó ta nghe được tiếng cửa mở vang lên, Hồ Sĩ đi đến với bộ mặt ủ rũ.
Thấy đựơc loại tình hình này, trong lòng ta cảm thấy rất cao hứng. Ta không biết tại hắn lại buồn rầu như thế nhưng kẻ địch mà buồn thì ta đây nhất định cao hứng.
Ta đi vào phòng khách rồi cùng hắn bắt chuyện: “Trung tá, ông khỏe không? Bụng tôi có hơi đói, ông hãy cho ngừơi mang thức ăn đến đi”
Hồ Sĩ hướng về một tên cận vệ phất tay ra hiệu, sau đó hắn ngồi xuống làm ra bộ dáng không có gì nhưng ta có thể nhìn ra được trong lòng hắn đang hết sức ảo não. Ta cố ý trêu hắn: “Trung tá, Cổ Ngọc Trân nhất định đã đem bí mật của hắn nói cho ông biết rồi phải không?”
Hồ Sĩ chỉ “hừ” một tiếng, không đáp trả.
Ta ngồi xuống đối diện với hắn rồi nói: “Vậy hãy thử sự dụng thuật thôi miên xem sao, tôi dám chắc là các người có rất nhiều chuyên gia thôi miên”
Hồ Sĩ nắm chặt tay rồi gõ lên sofa một chút, chẳng hề phát ra lời nào.
Điều này khiến cho ta rất tò mò: “Thế nào? Đã thử qua rồi nhưng không có tác dụng gì sao?”
Hồ Sĩ trừng mắt liếc ta một cái rồi lên tiếng: “Ba chuyên gia thôi miên giỏi nhất của chúng tôi hôm nay đang lâm vào trạng thái bị thôi miên, thật không biết đã xảy ra chuyện gì và lúc nào mới tỉnh lại nữa”
Ta thầm giật mình, một hồi lâu cũng nói không nên lời.
Thuật thôi miên là một loại thuật khống chế tinh thần hết sức kỳ dị, lực lượng tinh thần của người thôi miên trong tuyệt đại đa số hoàn cảnh thì đều mạnh hơn người bị thôi miên. Khi các nhà thôi miên thi triển thuật và tiến hành ám thị thì người bị thôi miên sẽ lâm vào trạng thái bị thôi miên, và trong ý thức bắt đầu lắng nghe tất cả những chị thị mà người thôi miên đưa ra.
Thuật thôi miên là một môn học vấn hết sức phức tạp. Ta cũng đã từng tốn nhiều công sức nghiên cứu, mặc dù các học thuyết về thôi miên rất nhiều nhưng cũng không có học thuyết nào đựơc công nhận chính thức, tuy nhiên ta vẫn cho rằng lực lượng tinh thần mạnh yếu là yếu tố quyết định hết thảy.
Cho nên, cũng có một tình huống hết sức hiếm khi xảy ra trong lúc thôi miên giữa người thôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




