|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thì nhà sư đã hỏi:
- Thế nào ? Cháu có nghe lời ta nói không?
Anh Kiệt vội vã đáp:
- Kính thưa thúc phụ, cháu xin vâng ạ?
Nhà sư vui mừng đứng dậy bảo:
- Các con đừng khách sáo nữa. Anh hùng trong bốn bể đồng thanh, đồng chí là
anh em, huống chi các con cùng môn phái. Nay may mắn hội ngộ với nhau thì
phải có chén rượn mừng nhau gọi là lễ ra mắt mới đúng phép.
Anh Kiệt nói:
- Thúc phụ dạy chí phải ?
Tiểu Lý Bá cũng mỉm cười nói:
- Chúng con cũng ra mắt Anh Kiệt hiền huynh.
Anh Kiệt khiêm nhượng nói:
- Ngự đệ được hầu thúc phụ và nhị vị đại huynh đã là may mắn lắm rồi, có đâu
dám nhận mình vào hàng môn khách.
Một lúc sau bàn tiệc được bày ra dưới ánh trăng khuya.
Nhà sư và ba đồ đệ cùng Anh Kiệt ngồi quanh vừa uống rượn vừa bàn thế sự.
Hà Thiệu thuật lại chuyện vừa qua của mình và Anh Kiệt cho Hà Minh, Tiểu
Lý Bá nghe khiến hai người đều bực tức không có mặt để cho lũ khốn kiếp đó một
trận
Riêng Anh Kiệt lòng nghĩ miên man không dút. Chàng bước ra đời đã gặp
những tay tài giỏi, thế mới biết trong thiên hạ thiếu gì kẻ anh hùng hào kiệt.
Hà Thiệu đã giỏi kiếm cung mà Hà Minh còn giỏi hơn em gấp bội, đến Tiểu
Lý Bá thì là bậc phi thường, tài ba xuất chúng. Mọi người đều ca tụng tài năng của
chàng thật không quá đáng.
Trông Tiểu Lý Bá có vẻ là một văn nhân tao nhã nhưng sức chàng khỏe lạ
lùng, khiến Anh Kiệt khiếp phục và nhận người ấy còn hơn mình một bậc.
Lúc chiều, Anh Kiệt đã nghe Hà Thiệu nói Tiểu Lý Bá là tay mưu trí, thần quỷ
khôn lường, tài năng xuất chúng, đúng là người tế thế an nhân bang, nhưng chàng
muốn chính mình gợi chuyện để dò xét xem thực hư.
Anh Kiệt khởi bàn qua nghề văn, nghiệp võ, đến đâu Tiểu Lý Bá cũng đều
thông suốt làu làu như nằm trong trí.
Nhà sư bỗng đứng dậy, lui về phòng riêng, để cho các tráng sĩ được tự do bàn
bạc.
ông đã già rồi, thuộc vào lớp cũ nên chỉ giúp đỡ con, cháu khi nào chúng hỏi
đến mình.
Đợi cho nhà sư đi khuất, cả bọn lại quây quần bên tiệc rượn tiếp tục câu
chuyện.
Anh Kiệt lại hỏi Tiểu Lý Bá về chuyện trong nước:
- Lý huynh nghĩ sao về vận nước ta ngày nay?
- Nước ta rồi sẽ có ngày loạn lạc. Hiện nay, ngoại bang đang dòm ngó, mình
có khác chi “Trứng để đầu miệng rắn” ? Nếu không chuyển được tình thế này,
chúng ta đành làm tôi mọi cho Hán triều.
Anh Kiệt sửng sốt:
- Tình thế ra sao mà Lý huynh nói vậy?
Hà Thiệu nhanh nhẩu đáp thay cho Tiểu Lý Bá:
- vũ huynh không thấy bọn bộ tướng sứ giả Hán triều hống hách khắp cùng
nơi, xem mạng dân lành như cỏ rác. Chúng giết người mà không bị làm tội, dân
mình không có loạn lên ư?
Tiểu Lý Bá nhìn Hà Thiệu mỉm cười:
- Cuộc diện không như em tưởng mà còn nhiều nguyên do sâu xa khác. Chúng
ta là những kẻ đã thề liều chết vì dân vì nước thì trước bất cứ việc gì cũng phải nêu
ra câu hỏi: “Tại sao? Tại sao?” để tìm ra sự thật?
Chàng ngừng lại một chút rồi nói:
- Bây giờ anh hỏi em tại sao bộ tướng Tàu hống hách với dân lành?
- Vì dân yếu hèn không khí giới ?
- Đúng? Nhưng tại sao quân triều đình lại dung dưỡng cho chúng làm vậy?
- Đó là lệnh của Ai Vương ?
- Đúng nữa? Nhưng vì lẽ gì Ai Vương ra lệnh ấy?
Hà Thiệu lúng túng không đáp được:
Tiểu Lý Bá cả cười:
- Em thấy chưa? Hiểu cuộc diện nước nhà không thấu đáo thì làm sao giúp đời
để tế thế an bang? Ai Vương ra lệnh vì nhà vua còn nhỏ dại, không biết gì, nên Cù
Thái Hậu mới chuyên quyền. . .
Giọng nói của chàng càng buồn bã hơn trước:
- Cứ phăng lần theo đầu mối, chúng ta mới thấy điều điếm nhục cho đất nước,
tổ tiên vì một tay Cù thị. Tất cả sự chuyên quyền của người đàn bà ấy đều nằm
trong kế hoạch cướp nước của tên sứ giả Hán triều An Quốc Thiếu Quý mà ta đã
dò biết chắc chắn ngày xưa hắn là tình nhân của Cù Thái Hậu.
Hà Thiệu buột miệng kêu lên:
- Trời? Có thật vậy sao đại huynh?
Anh Kiệt thầm phục tài Tiểu Lý Bá. Chàng ẩn mình nơi chốn Cổ Am này,
không bao giờ đặt chân đến Phiên Ngung mà có thể hiểu được tất cả lulung
chuyện trong nội điện.
Chàng tìm cách nói khích để khích tài bạn:
- Đại huynh có thể lầm lẫn
chăng?
Tiểu Lý Bá mặt vẫn điềm nhiên, không đổi sắc, nhìn Anh Kiệt rồi nói:
- Vũ huynh ở tại kinh thành há không rõ sự thế xảy ra thế nào sao? Vũ huynh
chắc biết ngày nay Cù thị và An Quốc Thiếu Quý vẫn tư thông với nhau như chỗ
không người, làm những chuyện dâm bôn để lăng nhục triều thần, tôn miếu.
Quyền vua sụp đổ, làm thế nào để trăm họ khỏi lầm than.
Hà Minh và Hà Thiệu đều tức giận thét lên:
- Thật là điếm nhục ? Điếm nhục ?
Cả hai cùng hỏi Tiểu Lý Bá:
- Chúng ta đành bó tay nhìn đất nước rơi lần vào tay nhà Hán ư?
Tiểu Lý Bá chậm rãi đáp:
- Việc gì cũng phải có thời cơ? Vả lại không chỉ mình bọn ta là biết đau lòng
trước cơn quốc biến mà còn biết bao anh hùng ẩn nhẫn đợi thời. Trong triều còn
bao vị trung thần mưu toan việc lớn thì lo gì không diệt được lũ gian. Nhưng mà…
Tiểu Lý Bá ngập ngừng không nói hết câu làm cho mọi người tò mò, chú ý…
Hà Thiệu hỏi:
- Nhưng… Làm sao đại huynh?
Tiểu Lý Bá thở dài:
- Nhưng thời cơ có lẽ đến rồi? Nếu các vị lão quan không hành động, ta sợ sẽ
không còn kịp nữa ?
Anh Kiệt khiếp phục tài quán thông của Lý Bá, nhưng cũng sửng sốt trước lời
nói ây.
- Đại huynh, nói thế có ý gì?
- Quân nhà Hán sắp chiếm nước ta phải không? Hà Minh hỏi tiếp theo.
Tiểu Lý Bá từ từ đáp:
- Cũng gần như thế ? Quân nhà Hán dưới quyền Cù Lạc vừa vượt biên giới
nước ta? Vì Cù Lạc là em Cù Thái Hậu nên quân triều chịu lép cho vào!
Anh Kiệt cùng hai tráng sĩ họ Hà kinh ngạc thét lên:
- Trời ơi ? Thế thì . . .
Tiểu Lý Bá trấn an lòng các bạn:
- Tuy vậy không sao ? Chúng chưa dám đương nhiên cướp lấy nước ta, mà chỉ
muốn đe dọa triều thần sợ hãi đó thôi !
Anh Kiệt lẩm bẩm:
- Đe dọa triều thần? Các quan còn ai giám chống lại sự có mặt của sứ giả Tàu
nữa mà đe dọa? Lệnh vua truyền ra họ thi hành tức khắc.
Tiểu Lý Bá nói:
- Vũ huynh đừng lấy làm lạ. Chúng đã bắt đầu nhận thấy sự uất ức ngấm ngầm
trong triều nội, nên vội phòng xa đó.
Hà Thiệu bỗng hỏi:
- Đại huynh được tin từ bao giờ? Hiện tại chúng đã đến Phiên Ngung chưa?
- Anh em Hiệp và Hoài, từ biên giới trở về lúc chiều. Chắc chúng chưa đến
kịp kinh thành.
Tiểu Lý Bá ngừng lại một phút rồi tiếp:
- Nhưng chuyện đó không đáng lo ngại vì chắc chắn chúng không dám dùng
binh lính để đánh cướp nước ta. Chúng muốn tránh đổ máu và thôn tính nước ta
một c ách êm thắm, không phải tốn hao một tên lính nào ?
An Quốc Thiếu Quý và Cù thị đã dùng lời ngon ngọt, dùng quyền lực để bắt
ép các quan trong triều theo chúng. Hiện nay, hầu hết bọn nội giám là dư đảng của
Thái Hậu. Ngày đêm chúng làm sáo trộn nội cung, bắt người này, giết kẻ kia, gây
sự khiếp đảm trong lòng người, để theo chúng dễ dàng. Tuy nhiên, còn một số
đông các lão quan và các vị công tử ngấm ngầm chống lại. Thái Hậu sợ địa vị
mình lung lay mới nhờ Hán triều cho Cù Lạc kéo quân sang làm áp lực. Nếu các
quan khiếp sợ, bè đãng rã tan thì chúng mặc tình làm mưa, làm gió ở kinh thành.
Điều nguy cơ thấy rõ là các quan trong triều chưa đồng tâm hiệp lực lắm, không
thúc đẩy các ông thì sớm muộn gì cũng theo chúng hay bị giết hết mà thôi.
Anh Kiệt bất giác nghĩ đến Đề đốc Hoàng Quốc Kính? Chàng chắc chắn rằng
thúc phụ của mình thà chết chứ không bao giờ chịu nhục? Rồi Lệ Hồng sẽ ra sao?
Bỗng dưng, chàng nghĩ rằng mình không nên rời bỏ Phiên Ngung trong lúc
này. Giữa khi nguy cấp, cần có mặt chàng để giúp đỡ Hoàng Đề đốc một tay,
chống kẻ thù.
Chàng đứng lên nói với Tiểu Lý Bá:
- Thưa đại huynh? Tiểu đệ xin tình nguyện trở lại Phiên Ngung để báo tin này,
và thúc giục các lão quan lo kế chống giặc.
Tiểu Lý Bá nhìn Anh Kiệt có vẻ ái ngại:
- Đệ đã nghĩ đến việc đó ? Nhưng xét kỹ Vũ huynh nên về Hạnh Hoa thôn
thăm thúc mẫu, để người trông ngóng ngày đêm, Vũ huynh không xót dạ ư?
Anh Kiệt thừ người ra buồn bã, nhưng mạnh dạn đáp:
- Vận nước đang gặp hồi nguy hiểm? Chắc mẹ tôi hiểu mà tha thứ cho…
Hà Minh và Hà Thiệu đều nhìn Anh Kiệt với đôi mắt cảm phục.
Tiểu Lý Bá suy nghĩ giây lâu rồi nói:
- Vũ huynh khỏi bận tâm, cứ yên lòng về Hạnh Hoa thôn. Đệ và Hà Minh sẽ
thay Vũ huynh đến Phiên Ngung liền ngay bây giờ để báo tin chẳng lành. Đệ cũng
cần đến Phiên Ngung liền bây giờ để thấu đáo tình hình hơn.
Anh Kiệt cúi đầu nói:
- Đệ xin cảm tạ ơn đại huynh. Đệ về Hạnh Hoa thôn trong vài hôm, sẽ trở ra
ngay.
Tiểu Lý Bá khoát tay:
- Không cần hấp tấp như vậy? Vũ huynh cứ thư thả, vì rồi đây chúng ta sẽ còn
bận rộn nhiều biết đâu không còn có dịp về thăm. Vũ huynh cứ ở Hạnh Hoa thôn,
bao giờ cần đến,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




