|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Từ bao lâu rồi, lòng vẫn khát khao được kết nghĩa với những bậc anh hùng
trong thiên hạ nhiều tài đức để cùng chung sức giúp đời. Ngày nay được gặp hiền
đệ thật tôi mãn nguyện lắm.
Hà Thiệu cảm động, khẽ đáp:
- Hiền huynh chớ lo. Người trên đường đời, rồi đây chúng ta sẽ còn gặp nhiều
đồng chí hướng. Lát nữa đây, không chừng hiền huynh gặp anh Tiểu Lý Bá và
chúng ta sẽ cùng kết nghĩa với nhau.
Rồi như sực nhớ điều gì. Hà Thiệu dặn dò:
- Anh Tiểu Lý Bá là người cương trực, thẳng thắn. Anh rất ghét những kẻ
không thật lòng. Hiền huynh chớ nên dè dặt điều gì cả, lỡ anh ấy hiểu lầm thì khó
mà kết thân với nhau được.
Hà Thiệu lại nói thêm:
- Người dù tài giỏi đến đâu cũng phải có tật, hoặc ít hoặc nhiều phải không
hiền huynh?
Anh Kiệt mỉm cười trong bóng đêm:
- Hiền đệ chớ lo ? Anh rất ưa thích những người tánh tình khẳng khái như vậy.
Hà Thiệu chợt nhìn lên ngôi sao hôm, rồi thúc ngựa lên đường.
Tiếng chuông từ Cổ Am đã vắng bặt từ bao giờ. Gió đêm rì rào qua muôn kẽ
lá như tiếng thì thầm của vườn cây, nội cỏ.
Hai người rẽ sang tay phải, đến một con rạch nhỏ.
Anh Kiệt nhìn thấy không có cầu ngang chưa biết phải qua sông bằng cách
nào thì Hà Thiệu đã cho ngựa lội xuống nước… Rạch cạn, nuớc chỉ lấp xấp dưới
chân ngựa nên cả hai đi qua rất dễ dàng.
Vừa lên đến bờ, Anh Kiệt đã thấy trước mặt có ánh đèn và trong gió đêm,
chàng ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng. Hai người cho ngựa qua khỏi
những đống gạch vụn trước sân thì đến cửa.
Tiếng mõ tụng kinh từ bên trong vọng ra đều đều rồi lơi dần và im bặt.
Hà Thiệu đưa tay đẩy cánh cửa am. Hơi ấm lùa ra quấn lấy hai người, xua đi
khí lạnh ở bên ngoài. Anh Kiệt cảm thấy trong lòng khoan khoái dễ chịu vô cùng.
ánh sáng của ngọn đèn treo trên vách tỏa khắp gian phòng trống trải, giống
như một nơi dùng để luyện võ. Những món binh khí để sát góc phòng làm cho
Anh Kiệt chắc chắn ý nghĩ của mình hơn. Một điểm nghi ngờ thoáng hiện ra trong
óc chàng. Sư phụ của Hà Thiệu có quả là một bậc chân tu không? Hay là người
đội lốt nhà sư, mượn cửa thiền để làm việc lớn?
Hà Thiệu bỗng ghé vào tai chàng bảo nhỏ:
- Nơi đây, sư phụ dùng để dạy môn đệ luyện tập võ nghệ ?
Hà Thiệu lại đưa Anh Kiệt qua một cửa nhỏ ăn thông ra phía nhà sau. Cả hai
cùng dừng lại khi thấy trước mặt một nhà sư vạm vỡ đang ngồi tham thiền trước
bàn Phật.
Hà Thiệu lại nói:
- Sư phụ đã nhập định. Giờ tụng kinh sắp dứt, chúng ta vào quỳ để đợi lệnh
người. Anh Kiệt theo bạn vào quỳ trước bàn Phật, lòng vẫn chưa hết phân vân.
Bỗng chàng giật mình kinh ngạc khi nghe nhà sư cất tiếng:
- Hà Thiệu đấy à? Con đến với ai vậy?
Câu hỏi của nhà sư làm cho Anh Kiệt hiểu rằng ông là một bậc kỳ tài: Ngồi
tham thiền mà đoán được bước chân đi…
Hà Thiệu vội đáp:
- Bạch thầy? Con đưa vị ân nhân vào ra mắt. Người vừa cứu con khỏi bọn lính
Tàu.
Nhà sư từ từ quay lại.
Anh Kiệt sụp xuống thi lễ:
- Bạch sư cụ? Tiểu sinh từ phương xa đến đây, đường đột vào làm rộn, xin sư
cụ miễn chấp.
Nhà sư biết gặp người hiền, nên đỡ Anh Kiệt đứng lên:
- Tráng sĩ đừng làm vậy? Tráng sĩ cứu mạng đệ tử của bần tăng thì chính bần
tăng đã mang ơn rất nặng rồi.
Anh Kiệt thưa:
- Xin sư cụ chớ nghĩ đến điều đó.
Nhà sư bỗng hỏi Hà Thiệu:
- Quan Tàu đã làm gì đến đỗi đệ tử phải gây sự. Ta đã cấm đệ tử không được
giao đấu kia mà?
Hà Thiệu cúi đầu nhận lỗi. Một lúc sau chàng đáp:
- Bạch thầy? Chúng hà hiếp người cô thế nên con không chịu được. Vả lại con
tưởng bệnh đã hết, nào ngờ đánh với chúng không đầy mười hiệp đã ngất lịm đi.
Nhà sư chậm rãi nói:
- Cũng thật là may? Nếu không gặp tráng sĩ đây thì con đã bỏ mạng rồi, dù ta
có hay tin cũng trễ. Phải chi ta cho Tiểu Lý Bá cùng đi với con thì mọi việc đều
yên.
Nhà sư nhìn Anh Kiệt với đôi mắt hiền từ cảm mến. ông chỉ tay sang bên
cạnh nói:
- Mời tráng sĩ sang phòng bên. Chúng ta cùng dùng trà để đàm đạo cho vui.
Anh Kiệt nhường bước cho sư cụ rồi cùng Hà Thiệu theo sau.
Gian phòng bày trí rất đơn sơ mộc mạc biểu lộ tâm hồn giản dị của chủ nhân.
Ngoài chiếc gương kê ở góc phòng, bên mặt là một án thư, bên trái là một chiếc
bàn con để uống trà… Trên vách một chiếc đàn tỳ bà treo giữa hai ống tiêu nhẳn
bóng, như gián tiếp giới thiệu chủ nhân là một tay giỏi cầm ca.
Thấy Anh Kiệt cứ chăm chú nhìn chiếc đàn tỳ bà, nhà sư mỉm cười:
- Đàn ấy không phải của bần tăng đâu? Nó là của một người bạn đã qua đời…
Nhà sư im lặng một phút, mơ màng nhớ thời xa xưa, tiếp lời:
- Buổi thiếu thời bần tăng là một kẻ giang hồ, lưu lạc khắp bốn phương trời.
Gặp người bạn kia trong lúc giao tranh với bọn cường đạo ở núi Nghiêm Trang,
huyện Vụ Bản rồi mến nhau kết nghĩa đệ huynh. Người ấy, thường hay ngồi trên
mình ngựa, khảy đàn tỳ trong những chiều xa xứ… Khi chia tay nhau người trao
tặng chiếc đàn này nên bần tăng giữ mãi bên mình, thấy nó như thấy bạn hiền…
Bây giờ thì người ấy đã về chầu đức Phật.
Hà Thiệu rụt rè nói:
- Bạch thầy? Tráng sĩ đây là người ở Hạnh Hoa thôn.
Đôi mắt nhà sư vụt sáng lên biểu lộ sự ngạc nhiên:
- Tráng sĩ ở Hạnh Hoa thôn chắc biết rõ hiệp sĩ Vũ Anh Tùng? Đàn tỳ bà kia là
người đó .
Anh Kiệt bỗng quỳ xuống lạy nhà sư giữa sự ngạc nhiên của người và Hà
Thiệu.
- Cháu kính chào thúc phụ? Cha cháu chính thật là Vũ Anh Tùng.
Nhà sư vụt đứng lên nắm chặt lấy vai chàng:
- O kìa? Vũ Anh Kiệt đây ư?
Rồi người nghẹn ngào không nói lên lời, trong lúc Hà Thiệu bước tới, bước
lui, bồn chồn, vui thích.
Một lúc chừng như bớt cảm xúc, nhà sư nói:
- Khi hay tin cha cháu mất ta tìm đến Hạnh Hoa thôn thì đã quá trễ rồi. Mẹ
cháu có bảo rằng quan Đề đốc hộ thành Hoàng Quốc Kính mang cháu về Phiên
Ngung học tập đúng như lời trăn trối của Vũ huynh. Ta rất yên lòng vì Quốc Kính
là người bạn tốt đầy đủ tài đức dìu dắt cháu trên đường đời. Ta về ẩn dật nơi đây,
nhưng vẫn hằng nhớ đến cháu. Hôm nay sao cháu lạc bước đến chốn này?
Anh Kiệt khẽ đáp:
- Thưa thúc phụ? Hoàng Đề đốc vừa cho phép cháu về Hạnh Hoa thôn thăm
mẹ, vì đã hơn sáu năm rồi, mẹ con không được gặp nhau.
Nhà sư mỉm cười:
- Quốc Kính tệ thi thôi? Chắc là Vũ hiền tẩu buồn phiền lắm?
Hà Thiệu bỗng bước đến nắm chặt tay Anh Kiệt:
- Trời? Vũ huynh? Từ lúc chiều đến giờ sao không nói rõ tung tích cho tiểu đệ
kịp mừng?
Nhà sư trách khéo Hà Thiệu như để khuyên răn:
- Nếu ở vào địa vị của đệ tử, chắc đệ tử đã thú nhận mình là con của hiệp sĩ
Vũ Anh Tùng để mọi người khiếp sợ chứ gì?
Hà Thiệu cụt hứng, lấm lét nhìn sư phụ.
Nhà sư bảo thêm:
- Đi đường xa, luôn luôn ta cần phải dè dặt cho lắm? Không mỗi một chút, mỗi
xưng danh tánh. Bọn gian biết ta là con giòng, cháu giống thì chúng càng để ý và
tìm cách hãm hại ngay. Đệ tử chưa cứu giúp được người đời thì đã mang họa vào
thân Thái độ của Vũ hiền điệt vừa qua đáng là một bài học cho đệ tử ghi nhớ.
Hà Thiệu cung kính đáp:
- Bạch thầy, con đã hiểu.
Nhà sư bỗng nói với Hà Thiệu:
- Chắc Anh Kiệt chưa dùng cơm, đệ tử hãy vào nhà trai lo lắng thay cho thầy.
Tiểu Lý Bá đi vào núi chưa về kịp.
Hà Thiệu vâng dạ lui ra cánh cửa bên trái ăn thông qua phía sau vườn.
Nhà sư quay nhìn Anh Kiệt rồi từ từ cất tiếng:
- Ta cũng biết cháu nóng lòng về thăm mẫu thân cháu. Nhưng không biết nhau
thì thôi, nay đã gặp nhau rồi, ta muốn cháu ở lại Cổ Am vài ngày để ta biết qua
nghề văn, nghiệp võ. Biết đâu ta sẽ giúp ích cho cháu phần nào để khỏi phụ lòng
Vũ huynh. Nếu rủi mai kia trên đường đời, cháu thất bại vì những cái mà bọn ta đã
trải qua, thì đáng trách biết chừng nào !
Anh Kiệt nín lặng, lòng chàng hết sức phân vân.
Thật ra, chàng rất nôn nao về thăm mẹ, nhưng trước những lời nói chân thành
và hữu lý của nhà sư, chàng thấy mình khó cưỡng lại được.
Tất cả những hiệp sĩ bạn thân của cha chàng đều cùng chung một ý nghĩ Họ
muốn truyền dạy cho Anh Kiệt đầy đủ kiếm pháp, võ nghệ cũng như cách đối
nhân xử thế, để cho chàng thành công trên đường đời. Chẳng riêng gì Hoàng Đề
đốc hay nhà sư mà Anh Kiệt dư biết rằng những người bạn của cha mà chàng sẽ
gặp sau này, đều muốn giúp chàng nên người hữu dụng.
Lúc nhỏ, mẹ chàng thường kể lại khi hạ sinh chàng, các tay hiệp sĩ có tụ họp ở
Hạnh Hoa thôn để chúc mừng cha chàng. Người nào cũng dành được quyền dạy
dỗ Anh Kiệt nên sau cùng cha chàng đã nói:
- “Tôi xin trao quyền dạy dỗ đứa trẻ này cho tất cả mọi người có mặt nơi đây,
trong bất cứ trường hợp nào, gặp lại nó trên đường đời”.
Do câu nói ấy mà ngày nay Anh Kiệt đành nén lòng nhớ mẹ ở lại thôn Cao
Đồng. Chàng chưa kịp đáp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




